Người thầy sống mãi trong lòng tôi

     

– người mẹ là người sinh thành, chăm sóc dục, nuôi ta khôn lớn thành người. Bà mẹ tôi tên là…?

II. Thân bài

a. Miêu tả mẹ

– Vóc dáng, nước ngoài hình:

+ to tuổi: theo thời gian, tuổi bà mẹ ngày càng cao.

Bạn đang xem: Người thầy sống mãi trong lòng tôi

+ Tóc đã điểm vài gai bạc: tóc mẹ đã có có dấu hiệu rục rịch vài sợi bạc bẽo vì phải chăm sóc cho gia đình của mình.

+ Đôi mắt: vẫn còn đó tinh anh, quan sát rõ.

+ Nụ cười: ấm áp, hồn hậu

+ Đôi bàn tay: bé gầy, xương xương vì đề nghị buôn gánh bán bưng ko kể trời mưa gió với biết bao khổ cực.

+ Vóc người: cân đối.

+ Trang phục: thường tuyệt mặc những xiêm y giản dị, phù hợp với trả cảnh.

– Tính cách:

+ Đối với tất cả người xung quanh: luôn quan tâm, giúp đỡ.

+ Đối với gia đình: luôn luôn yêu thương, quan tiền tâm, chăm lo chu đáo.

+ Đối với phiên bản thân: chặt chẽ và có trách nhiệm trong rất nhiều việc.

b. Nhắc một kỉ niệm sâu sắc giữa em và mẹ

– Trời mưa to, gió lớn; mẹ nhắc tôi không nên đi chơi.

– Tôi cãi lời mẹ, nghe theo lời rủ rê của đồng đội để đi dạo đá banh cùng với chúng bạn trong mưa to.

– vắt nhưng, sau game show đó tôi mắc bệnh sốt nặng.

– chị em nhìn tôi ở trên giường bệnh với sự trìu mến.

– không những không có lấy một lời la mắng, người mẹ còn chạy đôn chạy đáo sở hữu thuốc đến tôi trong đêm mưa to gió to với biết bao băn khoăn lo lắng cho tôi.

– Tôi cảm thấy thật ăn năn hận và trách cứ phiên bản thân.

– Tôi hẹn với lòng đã không lúc nào cãi lời bà mẹ như vậy nữa.

Xem thêm: Những Tấm Gương Học Sinh Sinh Viên Nghèo Vượt Khó, Tấm Gương Học Sinh Nghèo Vượt Khó Học Giỏi

– Kỉ niệm ấy luôn theo tôi đến tận bây giờ và khiến trong tôi một nỗi niềm sâu sắc về bà bầu của mình.

c. Cảm nhận về mẹ

– bà mẹ là fan mà tôi luôn luôn quý trọng và tôn thờ.

– ko gì rất có thể thay cố gắng cho mẹ.

III. Kết bài

– cuộc sống đời thường của tôi sẽ buồn bực và vô vị biết bao nếu như thiếu vắng vẻ hình láng của mẹ.

– Tôi hứa hẹn rằng sẽ luôn âu yếm học hành, ngoan ngoãn để trở thành con ngoan trò giỏi, ko làm ảm đạm lòng bà bầu minh nữa.

Người ấy sinh sống mãi trong trái tim tôi – chủng loại 1

tất cả lẽ bây chừ đã vượt muộn lúc tôi nói tới chuyện của tuổi thơ, một mẩu truyện buồn giữa tôi cùng bà Tám. Mặc dù muộn nhưng lại tôi vẫn cần kể ra nhằm trong tôi tiết kiệm hơn nỗi hối hận ngập tràn.

Hồi ấy, khi tôi còn là 1 cậu bé nghịch ngợm cùng bướng bỉnh, tôi đã tạo ra không biết bao nhiêu là chuyện không hay cho mọi fan và có lẽ bà Tám là bạn gánh chịu không ít những chuyện như thế.

Hồi ấy, bà Tám vẫn già, ở trong một căn nhà nhỏ tuổi cạnh công ty tôi. Bà chẳng có chông con. Tôi nghe đâu thời xưa bà bị bạn ta lừa. Một gã lũ ông phong phú lịch sự cho “cướp” đi đời phụ nữ của bà. Từ đó chẳng ai để ý, rồi bà cứ ở vậy. Tôi nghe chuyện bà chẳng động lòng thương mà trái ngược tôi còn ghét bà là đường khác. Hàng ngày cứ thấy khuôn phương diện nhăn nheo đăm chiêu của bà là tôi cạnh tranh chịu. Cũng chẳng làm rõ vì sao tôi ko có tình cảm với bà như vậy. Chắc rằng vì bà sống yên lẽ, hay lánh người láng.

Bà chỉ sống bằng mảnh vườn nhỏ. Mảnh vườn nhỏ dại của bà trồng không hề ít loại cây nạp năng lượng quả nhưng tôi thích. Hằng ngày, bà vẫn lom khom phòng gậy ra nhổ cỏ vun xới đến cây. Vì ý muốn chọc tức bà, tôi quyết tâm yêu cầu lấy được một sản phẩm công nghệ quả gì đó trong vườn. Tôi rình tìm cả buổi chiều, hóng lúc nhẵn bà tắt thở hẳn sau bứa phên rách nát tôi mớ lần vào. Nhanh như cắt, tôi thoăn thoắt trèo lên cây ổi. Phần lớn trái ổi chín thơm lừng cuốn hút. Tôi bứt với bứt. Lá ổi rơi xào xào, thân cây rung rung. Nghe giờ đồng hồ động nhỏ chó già tinh quái bên bà Tám chạy ra. “Chẳng nhẽ lại bị nắm cổ sao”. Thủ công tôi đã bắt đầu run. Nhỏ chó sủa inch ỏi. Tôi với ngay quả ổi xanh nhắm mắt ném. “Ới!” tiếng kêu bất chợt vanh lên. Thì ra tôi đã ném trúng bà Tám vẫn đứng ngay cạnh con chó thời điểm nào ko biết. Bà ôm chặt, tuổi già mức độ yếu, dù một quả ổi trúng người cũng đau lắm chứ! nhỏ chó vẫn sủa. Bộ hạ tôi càng run. Tôi thét lên: “Cháu không chăm chú mà!”. Rắc! Rắc! Cành ổi gãy, tôi bửa nhào và phân vân gì nữa. Khi tỉnh lại thì trời đã nhá nhem tối. Tôi đang phía bên trong ngôi nhà thân thuộc của mình. Người thứ nhất tôi thấy là bà Tám. Trên nét mặt già nua tự khắc khổ của bà đầy nỗi sợ hãi âu. Tôi buột mồm kêu: “Bà!”. Bà vỗ vơi vào tín đồ tôi.

– con cháu nằm im đi, nghỉ mang lại lại sức.

Tôi định ngồi dậy cơ mà bị khựng lại bởi vì cái nhức kinh khủng. Nhìn xuống thấy tay bản thân băng bó. Mẹ bảo tôi bị gãy tay với suốt hai thời nay bà Tám quăng quật cả ăn, ngủ đề ngồi túc trực bên tôi. Tôi nhìn bà. Vệt bầm vẫn trên mặt. Tôi định nói xin lỗi nhưng không vấn đề gì nói được. Nước mắt cứ ước ao trào ra. Bà cũng rầu rầu:

– Chỉ tại bà thôi cháu ạ. 

Tôi không hề biết rứa nghĩa là như vậy nào. Khi đó mẹ tôi đỡ lời:

– Bà chớ nói vậy! Chỉ tại con cháu nó nghịch ngu mới yêu cầu nông nỗi này. Hiện nay cháu đang đỡ, bà cứ yên trung tâm về nghỉ.

Bà Tám yên lặng. Ánh đôi mắt già nua chú ý xa vời vợi. Ánh đôi mắt ấy vẫn ám ảnh tôi trong cả một thời hạn dài.

Ít thọ sau đơn vị tôi gửi ra thành phố. Những việc bận rộn khiến tôi không có thời gian trở lại thăm bà. Mãi cho tới hôm vừa rồi tôi new lại được trở trở về viếng thăm chốn cũ. Tuy nhiên đâu còn nữa ngôi nhà tranh, còn đâu nữa hình láng bà Tám năm nào. Nỗ lực vào đó là một trong ngôi bên 3 tầng đẹp đẽ. Hoá ra bà Tám vẫn mất. Mảnh vườn của bà họ sản phẩm đã bán cho một mái ấm gia đình khác.

Tôi đứng lặng bạn nghĩ lại chuyện xưa. Nghĩ về về bà Tám, nước đôi mắt tôi ứa ra cơ hội nào ko biết.

– Bà Tám ơi, xin bà hãy tha sản phẩm cho cháu – Đứa trẻ đậm chất cá tính này.

Xem thêm: Top 35 Bài Văn Tả Cảnh Mùa Hè (Hay Nhất), Top 35 Bài Tả Cảnh Mùa Hè Siêu Hay

Người ấy sinh sống mãi trong tim tôi – mẫu mã 2

Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãiCó giỏi bao mùa lá rơiThầy vẫn cho như muôn ngàn tia nắngSáng soi cách em trong cuộc đời

Những ca từ vào trẻo của bài bác hát ấy lại khiến cho ta lưu giữ về 1 thời kỷ niệm, sống trong ánh hồng của tuổi thơ. Có lúc nào các các bạn tự nghĩ về rằng sẽ có một người làm thay đổi cuộc sống bạn? Có khi nào các chúng ta tự tìm tới những lưu niệm về 1 thời cắp sách cho trường vị trí đầy ắp niềm tin, niềm yêu thương của thầy cô và những người dân bạn – Thầy cô đã lẹo cánh cho cái đó em cất cánh cao, cất cánh xa đến một tương lai giỏi đẹp với những mơ ước. “Ăn quả lưu giữ kẻ trồng cây, hấp thụ nước nhớ bạn đào giếng.” lời nói ấy luôn luôn là hành trang cho họ từ những bài học kinh nghiệm đạo đức đầu tiên, như một tin nhắn nhủ họ luôn phải luôn luôn nhớ về công ơn thầy cô.