Mẹ sống mãi trong lòng tôi

     

Mục lục

Người ấy sống mãi trong lòng tôi – văn mẫu lớp 8Người ấy sống mãi trong thâm tâm tôi – bài bác làm số 1Người ấy sống mãi trong tâm tôi – bài làm số 2Người ấy sinh sống mãi trong thâm tâm tôi – bài làm số 3Người ấy sinh sống mãi trong tâm tôi – bài xích làm số 4Người ấy sinh sống mãi trong lòng tôi – bài bác làm số 5

Người ấy sống mãi trong tim tôi – bài làm số 1

“Chắc hẳn vào trái tim từng người luôn luôn có hình hình ảnh người nhưng mà ta thương yêu nhất: người đó có thể là ông là bà, người đó có thể là cha là anh chị em, những người dân thân yêu thương của ta, cơ mà đó cũng có thể là hình ảnh bằng hữu thầy cô giáo. Người mà tôi yêu thích gắn bó đó đó là mẹ tôi.

Bạn đang xem: Mẹ sống mãi trong lòng tôi

Từ thưở bé dại đến giờ, bà bầu là bạn gắn bó duy nhất với tôi. Vì bố tôi hay đi công tác làm việc xa nên chị em là người gần gũi và cũng là người hiểu tôi nhất. Bà bầu ở chúng tôi bù đắp hầu như gì mà cha không thể cho tôi. Bởi vì vậy nhưng mà tôi vô cùng yêu mến kính trọng mẹ. Tôi biết chị em đã yêu cầu vất vả đế nuôi tôi nạp năng lượng học. Bàn tay mẹ đã chai sạn lại vì thao tác vất vả từ sáng sủa tới chiều, nhưng đôi tay đó vẫn không mất đi sự ấm áp. Lúc áp tay mẹ vào má, tôi tự dưng như được tiếp thêm sức mạnh để vượt qua trở ngại trên tuyến phố tiến cho tới tương lai. Khi áp tay chị em vào má, phần đông nỗi ảm đạm trong tôi bỗng nhiên tan biến, bù lại là 1 trong những sự không nguy hiểm mà tôi chỉ hoàn toàn có thể tìm thấy ở người mẹ yêu thích của tôi. Rất có thể bàn tay cua mẹ không được trắng trẻo, được nõn nà như bàn tay của không ít bà người mẹ khác, nhưng đối với tôi bàn tay đó của bà mẹ là đẹp nhất nhất, là ấm áp nhất trên đời này. Chắc hẳn tôi sẽ không còn thể tra cứu được đôi bàn tay nào như thể như đôi tay của bà mẹ – đôi bàn tay của tuổi thơ tôi.

Điều mà tôi thấy phù hợp thứ nhị của mẹ đó là mái tóc của mẹ – mái tóc thơm mùi người thương kết. Tôi khôn xiết thích ngắm chị em gội đầu. Tôi cảm xúc vui sướng khi nhìn hầu như gáo nước được bàn tay bà mẹ dội xuống đầu. Thính phảng phất bất chợt bắt gặp một sợi tóc bội bạc của mẹ, tôi lại thấy lòng trĩu xuống và tự dưng thấy thương người mẹ quá. Khi nào rảnh rỗi, tôi lại nhổ tóc sâu đến mẹ. Cơ hội đó mẹ hỏi tôi về chuyện học tập hay chuyện bạn bè. Tôi nói cho bà mẹ nghe điểm 10 môn Toán xuất xắc điểm 8 môn Văn, hoặc nhắc cho bà bầu nghe chuyện vào lớp, trong trường. Mẹ không khen tôi nhiều về điểm cao như một trong những bà mẹ khác mà chỉ khích lệ tôi với bảo tôi đề nghị cô nạm hơn nữa. Đó đó là những tiếng phút thiệt bình yên, thật hạnh phúc, là đa số giờ phút nhưng tôi lưu giữ nhất, cơ mà tôi đang không khi nào quên. Tôi biết rằng tôi sẽ không thể tra cứu được chỗ nào thanh bình, ở đâu làm cho trọng điểm hồn tôi được vơi nhõm rộng khi tôi ở mặt mẹ. Với tôi phân vân nếu như ông trời không sinh ra những người dân mẹ thì tôi đang tìm hầu hết lời an ủi tôi khi tôi bi thảm ở đâu, tôi đã tìm phần đa lời hễ viên, khích lệ tôi tiến cách ở địa điểm đâu. Tôi âm thầm cảm ơn ông trời đã tặng ngay tôi người mẹ tuyệt vời, tôi thì thầm cảm ơn ông trời đã ban cho phần đông đứa trẻ thơ ngây những bà mẹ – món quà hoàn hảo nhất trên trần thế này.

Nhưng mẹ tôi cũng là người rất nghiêm khắc. Khi tôi mắc lỗi, chị em nhìn tôi bằng ánh nhìn giận dữ xen lẫn một ít nỗi buồn. Cơ hội đó, quan sát vào đôi mắt mẹ, tôi thấy thật hối hận vì đã khiến cho mẹ buồn. Nhưng giống hệt như ba, người mẹ cũng không đánh, không mắng tôi nặng nề lời nhưng chỉ dịu nhàng khuyên bảo tôi. Nhưng tất cả lần vì chưng quá khó tính mà bà mẹ đã cụ roi tiến công tôi vài cái. Lúc đó tôi cảm xúc giận bà bầu và suy nghĩ rằng kiên cố mẹ không còn thương tôi nữa. Tôi về chống khóc rấm rứt, nhưng không hẳn vì giận mẹ mà vày buồn, do mẹ không hề hiền, không hề thương tôi nữa. Đó thật là 1 trong những ý nghĩ con nít phải không những bạn? tối hôm đó, khi sẽ ngủ tôi bất chợt cảm thấy hình như có nhiều người đang vào phòng. Tôi khẽ mở mắt, hoá ra đó chính là mẹ. Chị em nhẹ nhàng bước vào, khẽ đắp lại chăn mang đến tôi. Bỗng dưng tôi thấy giọt nước rơi bên trên má. Thế ra là mẹ đang khóc, chắc hẳn rằng là bà mẹ không biết tôi vẫn tỉnh dậy rồi. Tôi bỗng nhận ra rằng, mẹ vẫn tồn tại rất thương mến tôi. Tôi biết chị em đánh tôi chỉ bởi vì thương tôi, chỉ vì mong mỏi tôi xuất sắc hơn. Vậy mà nguyên nhân tôi lại không hiểu nhiều được điều đó, lý do tôi lại không cảm giác được tình cảm vô bờ mặt của mẹ dành cho tôi. Tôi rất ý muốn ngồi dậy ôm bà mẹ và nói đòi hỏi lỗi với người mẹ nhưng tôi không đủ can đảm và tôi chỉ biết nằm đó, nghe tiếng bà mẹ bước thoát khỏi phòng với tôi bỗng nhiên thấy cay cay vị trí sống mũi. Và tôi biết có thể suốt đời, tôi sẽ không thể làm sao trả hết đầy đủ gì mà mẹ đã mang đến tôi, phần đa gì mà bà bầu đã hi sinh vì tôi. Hiện giờ tôi chỉ có thế nỗ lực học thiệt giỏi, đổi thay “con ngoan trò giỏi” để đền đáp công ơn của bà mẹ và để luôn luôn nhìn thấy nụ cười rạng rỡ trên khuôn phương diện của mẹ. Người mẹ sẽ luôn là một chỗ dựa kiên cố nhất trong cuộc sống tôi, là khu vực tôi rất có thể tìm thây sự thanh bình, êm ả.

Đối cùng với tôi, người mẹ là người quan trọng đặc biệt nhất, là fan tôi thương mến nhất và là người đẹp nhất trong lòng tôi. Tôi sẽ nỗ lực học giỏi, làm điều giỏi để mẹ vui mắt và để chị em không khi nào phải bi ai vì tôi. “Mẹ ơi! con yêu người mẹ vô cùng” – đó là lời nói mà tôi rất mong muốn nói với bà mẹ và chắc chắn là rằng sẽ có những lúc tôi nói câu kia với mẹ từ sâu thẳm trái tim tôi.”

Người ấy sinh sống mãi trong thâm tâm tôi – bài bác làm số 2

Có lẽ hiện giờ đã thừa muộn lúc tôi nói tới chuyện của tuổi thơ, một mẩu chuyện buồn giữa tôi cùng bà Tám. Mặc dù muộn cơ mà tôi vẫn bắt buộc kể ra nhằm trong tôi tiết kiệm hơn nỗi hối hận ngập tràn.

Hồi ấy, khi tôi còn là một trong cậu bé nhỏ nghịch ngợm cùng bướng bỉnh, tôi đã tạo ra không biết bao nhiêu là chuyện ko hay đến mọi fan và có lẽ rằng bà Tám là người gánh chịu rất nhiều những chuyện như thế.

Hồi ấy, bà Tám đã già, nghỉ ngơi trong 1 căn nhà nhỏ cạnh công ty tôi. Bà chẳng có chông con. Tôi nghe đâu thời xưa bà bị bạn ta lừa. Một gã bọn ông phong lưu lịch sự đến “cướp” đi đời phụ nữ của bà. Từ kia chẳng ai nhằm ý, rồi bà cứ ở vậy. Tôi nghe chuyện bà chẳng hễ lòng thương mà hoàn toàn trái ngược tôi còn ghét bà là đường khác. Mỗi ngày cứ thấy khuôn phương diện nhăn nheo đăm chiêu của bà là tôi cạnh tranh chịu. Cũng chẳng hiểu rõ vì sao tôi không có cảm tình với bà như vậy. Chắc rằng vì bà sống yên ổn lẽ, xuất xắc lánh người láng.

Bà chỉ sống bằng mảnh sân vườn nhỏ. Mảnh vườn nhỏ của bà trồng rất nhiều loại cây ăn uống quả mà lại tôi thích. Hằng ngày, bà vẫn lom khom kháng gậy ra nhổ cỏ vun xới đến cây. Vì mong muốn chọc tức bà, tôi quyết tâm phải lấy được một đồ vật quả gì đó trong vườn. Tôi rình mò cả buổi chiều, chờ lúc nhẵn bà tắt hơi hẳn sau bứa phên rách tôi mớ lần vào. Nhanh như cắt, tôi thoăn thoắt trèo lên cây ổi. Hầu hết trái ổi chín thơm nức cuốn hút. Tôi bứt cùng bứt. Lá ổi rơi xào xào, thân cây rung rung. Nghe tiếng động nhỏ chó già tinh quái đơn vị bà Tám chạy ra. “Chẳng nhẽ lại bị tóm cổ sao”. Thủ công tôi đã bắt đầu run. Bé chó sủa inc ỏi. Tôi với ngay lập tức quả ổi xanh nhắm đôi mắt ném. “Ới!” tiếng kêu đột nhiên vanh lên. Té ra tôi đang ném trúng bà Tám vẫn đứng ngay cạnh con chó thời gian nào không biết. Bà ôm chặt, tuổi già mức độ yếu, dù một quả ổi trúng bạn cũng nhức lắm chứ! bé chó vẫn sủa. Thủ túc tôi càng run. Tôi thét lên: “Cháu không chăm chú mà!”. Rắc! Rắc! Cành ổi gãy, tôi té nhào và lưỡng lự gì nữa. Khi tỉnh lại thì trời đã nhá nhem tối. Tôi đang bên trong ngôi nhà thân thuộc của mình. Người thứ nhất tôi thấy là bà Tám. Trên nét mặt già nua tự khắc khổ của bà đầy nỗi sợ hãi âu. Tôi buột miệng kêu: “Bà!”. Bà vỗ nhẹ vào tín đồ tôi.

– cháu nằm lặng đi, nghỉ đến lại sức.

Tôi định ngồi dậy tuy thế bị khựng lại bởi vì cái đau kinh khủng. Nhìn xuống thấy tay bản thân băng bó. Chị em bảo tôi bị gãy tay và suốt hai thời buổi này bà Tám bỏ cả ăn, ngủ đề ngồi túc trực mặt tôi. Tôi quan sát bà. Dấu bầm vẫn bên trên mặt. Tôi định nói xin lỗi nhưng không sao nói được. Nước đôi mắt cứ ao ước trào ra. Bà cũng rầu rầu:

– Chỉ trên bà thôi con cháu ạ.

Tôi không hề biết ráng nghĩa là như thế nào. Lúc ấy mẹ tôi đỡ lời:

– Bà đừng nói vậy! Chỉ tại con cháu nó nghịch ngu mới cần nông nỗi này. Bây giờ cháu vẫn đỡ, bà cứ yên tâm về nghỉ.

Bà Tám lặng lặng. Ánh đôi mắt già nua quan sát xa vời vợi. Ánh đôi mắt ấy đang ám ảnh tôi suốt một thời gian dài.

Ít lâu sau bên tôi chuyển ra thành phố. Những việc bận bịu khiến tôi không có thời gian về viếng thăm bà. Mãi tới hôm vừa rồi tôi mới lại được trở trở lại viếng thăm chốn cũ. Tuy thế đâu còn nữa ngôi nhà tranh, còn đâu nữa hình nhẵn bà Tám năm nào. Gắng vào đó là 1 trong những ngôi đơn vị 3 tầng đẹp đẽ. Té ra bà Tám đang mất. Mảnh vườn của bà họ sản phẩm đã bán ra cho một mái ấm gia đình khác.

Tôi đứng lặng bạn nghĩ lại chuyện xưa. Nghĩ về bà Tám, nước mắt tôi ứa ra dịp nào ko biết.

– Bà Tám ơi, xin bà hãy tha đồ vật cho cháu – Đứa trẻ đậm chất cá tính này.

Người ấy sống mãi trong tâm địa tôi – bài xích làm số 3

Trong ngôi nhà nhỏ bé cùng xinh xinh của mái ấm gia đình em. Em yêu toàn bộ mọi thành viên trong gia đình. Nhưng người mà em thương mến nhất đó chính là mẹ, chị em là fan gắn bó với em, thương yêu em nhất và là fan sống mãi trong trái tim em.

Xem thêm: Văn Nghị Luận Bạo Lưc Học Đường, Nghị Luận Về Vấn Đề Bạo Lực Học Đường

Từ khi bắt đầu sinh ra em đã làm được mẹ chăm sóc và cưng chiều chiều như một cành hoa nhỏ. Các lần em bị điểm kém mẹ không la rầy mà lại chỉ dìu dịu khuyên bảo. Khi em đạt điểm cao, chị em nhẹ nhàng vuốt tóc với khen: “Con gái của mẹ xuất sắc lắm, người mẹ rất trường đoản cú hào về con”. Đôi mắt chị em ánh lên nụ cười và niềm hạnh phúc.

Mẹ là 1 trong những người thanh nữ đảm đang cùng hết lòng bởi gia đình, chị em không quản không tự tin chuyện thức khuya dậy sớm nhằm lo cho bé cái. Em vẫn ghi nhớ như in tuổi thơ của chính bản thân mình với mẹ, phần đông ngày đầu chập chững tập đi các lần em ngã mẹ lại ôm em vào lòng. Như một chú chim non tập bay, mẹ khuyến khích em: “Con giỏi lắm”. Rồi hầu hết trưa hè nắng nóng nôi mặt chiếc võng đung đưa chị em ru em ngủ, câu hát ngày làm sao sao nhưng mà trầm nóng và lắng đọng như thế. Người mẹ tranh thủ những giờ chiều giúp em luyện chữ với dạy em học, chị em thường ra hầu như câu đố để hai bà mẹ con cùng giải. Để em dễ thuộc bài chị em đọc thơ: “O tròn như quả trứng gà, Ô thì team nón, Ơ thì với râu” cách học của mẹ đã hỗ trợ em dễ thuộc bài. Lúc em phệ lên và phi vào lớp một chị em vẫn luôn đồng hành bên em, cho dù ngày mưa tuyệt ngày nắng bà bầu vẫn gửi em đến trường.

Mặc cho dù được cưng chiều nhưng chị em vẫn rèn cho em nếp sinh sống tự giác, gọn gàng, ngăn nắp. Bà mẹ bảo đàn bà phải biết dữ gìn ý giữ tứ, phải biết trông trước trông sau, mẹ còn dạy dỗ em phải ghi nhận yeu thương người khác, biết giúp sức nhưng bạn có hoàn cảnh khó khăn. Lời bà mẹ dạy em luôn luôn nhớ và không lúc nào quên.

Mẹ dạy em rất nhiều việc: cọ được chén, quét được nhà, nấu được cơm. Nếu ai đó đã được thưởng thức những món nạp năng lượng mẹ đun nấu thì đề xuất thốt lên rằng: “Thật tốt vời!”. Nhưng hầu như món nạp năng lượng đó không chỉ ngon đối chọi thuần mà nó còn chứa đựng những tình cảm mà mẹ đã dành riêng cho em và cho gia đình.

Em đã từng thắc mắc lý do mẹ lại giỏi như vậy. Một đêm em đã hỏi ba điều đó, cha nói rằng mẹ đã từng là một học sinh xuất sắc của trường. Mà lại vì các bước của ba tiến triển yêu cầu mọi bài toán do bố phụ trách còn chị em thì trong nhà để lo mang đến gia đình. Em xúc động mặc nghe thấy điều đó, chị em đã từ vứt ước mơ của bản thân mình để lo cho mái ấm gia đình êm ấm. Em thấy thương chị em quá.

Em nhớ nhất là kỉ niệm mẹ quan tâm em mọi ngày đau ốm. 1 trong các buổi chiều em tới trường về, mưa ào ào đổ xuống làm bạn em ướt hết tối hôm đó hit ập đến, người em thì nóng bừng bừng còn thủ công thì rét mướt run. Em nói với mẹ: “Mẹ ơi bé lạnh lắm”. Mẹ sờ trán em với bảo: “Không sao đâu con bị nóng đấy”. Rồi mẹ lấy nước non đắp vào chiếc khăn bông với đắp lên trán em. Bà bầu ghé ly nước vào miệng và đến em uống thuốc: “Ngày mai con sẽ ngoài ngay ấy mà”. Ngày hôm sau, em thấy chị em vẫn ngồi cạnh và cầm cố chặt đem tay em, em thấy thương bà mẹ quá.

Em rất thương yêu mẹ, em xin hứa đã học thiệt tốt để làm mẹ vui với không phụ lòng của mẹ. Mẹ mến yêu ơi! con rất cảm ơn mẹ vì sẽ sinh ra nhỏ và nuôi nấng nhỏ thành người. Con sẽ lưu giữ hình hình ảnh và thú vui dịu dạng của mẹ. Mẹ là người sống mãi trong lòng con.

Người ấy sống mãi trong tâm tôi – bài bác làm số 4

Tuổi thơ mỗi người gắn sát với phần lớn ngày mon thật êm đềm. Tuổi thơ tôi cũng vậy, nhưng sao mà những lần nhắc đến, lòng tôi lại rung động và xót xa vô cùng. Bắt buộc chăng… điều đó đã vô tình khơi bịt trong tôi phần đông cả xúc dịu dàng mãnh liệt, domain authority diết về người. Đó không có ai khác kế bên nội.

Nội có mặt và to lên khi quốc gia còn trong cuộc chiến tranh lửa đạn. Vì thế như bao fan cùng cảnh ngộ, nội hoàn toàn “mù chữ”. Đã bao lần, nội chú ý từng chiếc chữ, từng con số với một sự thơ dại, nội coi kia như một phép thuật của sự sống với khát khao được cầm bút viết chúng, được đọc, được đánh vần. Cầm rồi điều bà thốt ra lại đi ngược lại những gì tôi kể: “Bà già lão rồi, tiếng chẳng làm chẳng học được gì nữa đâu, chỉ mong sao sao cháu bà được học tập đến nơi mang đến chốn. Gía như bà bao gồm thêm sức khoẻ để được tận mắt chứng kiến cảnh cô cháu bé bỏng hôm làm sao được tới trường nhỉ?…” Một ước mong cỏn bé như thế, vậy nhưng mà bà cũng không có được!

Lên năm tuổi, bà tôi qua đời. Đó quả là một trong mất mát bự lao, ko gì bù đắp nổi. Bà đi đẻ lại trong tôi ba xúc cảm không nói được thành lời. Để rồi hôm nay, đều xúc cảm đó giống như các ngọn sóng đã trào dâng khỏe mạnh trong lòng.

Nội là người bọn bà phúc hậu. Nội trở yêu cầu thật quan trọng trong tôi với phương châm là bạn kể chuyện cổ tích tối đêm. Tôi nhớ bà kể không hề ít chuyện cổ tích. Ngoài ra bà tất cả cả một kho tàng chuyện cổ tích, bà đem đâu ra nhiều chuyện thú vị với kì diệu đến cố gắng nhỉ??? cũng giống như chú bé bỏng A-li-ô-sa, tuổi thơ của tớ đã được sưởi ấm bằng thứ mẩu truyện cổ tích ấy. Tôi to lên nhờ vào chuyện cổ tích, dựa vào cả bà. Bà là người đàn bà tài giỏi, đảm đang. Bà thông thuộc mọi chuyện trong nhà kế bên xóm. Bà thành thục trong phần lớn viêc: việc nội trợ,… đến sự việc coi sóc tôi. Bà làm tất cả chỉ với đôi bàn tay chai sạn. Hình hình ảnh của bà thỉnh thoảng cứ hiện về trong kí ức tôi, trong những giấc mơ như là một trong những bà tiên.

Nhớ rất rõ ràng những hôm bao gồm chợ đêm, nhị bà cháu đi bộ ra kia chơi. Cảnh quan hiện lên rực rỡ màu sắc ánh đèn, chợ thiệt đông vui với không thiếu các trang bị hàng hoá… cùng thêm cả trò nghịch đu con quay “sở trường”. ” Pằng! Pằng! Pằng!” Bà vẫy tay đưa mắt dõi theo.” cất cánh lên nào! Hạ xuống thôi!… Bùm bùm chéo!…” Tôi yêu thích vô cùng. Đêm về xẻ vào vòng tay bà nghe bà ru với kể chuyện cổ tích. Giọng đề cập êm ái với đầy lắng đọng đưa tôi chìm sâu vào giấc ngủ.

… Mới này mà đã hơn chục năm trôi. Chục năm đã trải qua nhưng ” bà ơi, bà à! phần lớn kỉ niệm về bà trong kí ức cháu vẫn còn đấy nguyên vẹn. Dù cho bà không còn hiện diện bên trên cõi đời này nữa cơ mà trái tim cháu, bà còn sống mãi”. Fan bà trong linh hồn của một đứa trẻ em như tôi cũng tương tự như thần tiên trong chuyện cổ tích. Trường tồn còn kia không phai mờ.” Bà ơi, cháu sẽ ngoan ngoãn và cố gắng học hành cần cù như lời bà đã từng dạy bảo, bà nhé.”

Người ấy sinh sống mãi trong trái tim tôi – bài bác làm số 5

“Ai còn bà bầu xin chớ làm người mẹ khóc,

Đừng để ai oán lên mắt mẹ nghe không.”

Mẹ chính là người thanh nữ đẹp nhất đối với tôi. Người mẹ sống mãi trong lòng tôi như một ánh lửa nhẹ dàng, ấm áp bao dung, dẫn lối tôi đi cùng ở tôi trọn đời.

Mẹ vẫn thường xuyên ôm siết tôi vào lòng cùng nói: “Mẹ thương nhỏ lắm!” bà mẹ thương tôi bởi cả đời vất vã quyết tử nên 2 tay đầy dấu chai sần, bằng hai con mắt hiền hồ hết nét chân chim và mái tóc xoăn đôi lúc rối bù. Người mẹ không ốm yếu, nhưng mà tôi thấy dáng người mẹ thắm đẵm nhọc nhằn…

Ngoại tôi mất khi bà mẹ vừa đỗ vào đệ thất (lớp sáu bây giờ). Béo lên giữa vòng tay của anh ấy chị, giữa loại nghèo đầy số đông lo toan, nên bao nhiêu yêu yêu quý và hi vọng mẹ đa số dành hết cho tôi-một đứa trẻ không thành hình. Tuổi xuân của người mẹ là phần đa tháng ngày rong ruổi khắp xứ nghèo cùng đất tp sài thành bán vé số, buôn thuốc lá, bánh tráng, ốc…để tìm tiền học tập đại học. Cùng sáu lần rớt ngôi trường y dược ở chiếc tuổi nhì mươi tứ không làm bà bầu chùn bước. Mẹ ban đầu học kế toán, thợ may, make up cô dâu…Nhưng dù có tác dụng thợ giỏi nhà kinh doanh thành đạt, người mẹ đều cố gắng vì tôi, nỗ lực thoát khỏi chiếc nghèo để nhỏ của bà bầu chẳng cần “trộm thèm” một củ khoai. Tôi nhớ có câu ca dao:

“Nuôi bé chẳng quản chi thân

Chỗ ướt bà bầu nằm, nơi ráo con lăn.”

Mẹ tôi lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, nếm đủ phần lớn thăng trầm nhằm tôi béo lên trên tuyến đường trải đầy hoa.

“Trong lời ru của bà mẹ thắm khá xuân

Con chưa biết con cò, nhỏ vạt

Con chưa biết những cành mềm người mẹ hát

Sữa mẹ nhiều con ngủ chẳng phân vân.”

(Con cò – Chế Lan Viên)

Mẹ luôn ở bên và âm thầm lặng lẽ cho tôi biết bao yêu thương thương. Tôi chẳng còn cần kiếm tiền để học như mẹ; chẳng rất cần phải rửa chén, nấu cơm trắng và sẽ có ngẫu nhiên bộ đồ, món ăn nào bản thân thích… Nhớ cơ hội nhỏ, mỗi lần đi chơi về, tôi thường xuyên được bà bầu lau mặt, vệ sinh tay. Vài lần chị em bận, tôi vờ vịt lăn ra ngủ để tủm tỉm cười khi bà bầu hôn (nụ hôn của người mẹ chỉ thật kêu khi tôi ngủ). Tôi sẽ nghĩ: “Mẹ ơi, nhỏ cũng thương bà mẹ nhất nhất!”.

Vậy mà càng phệ tôi càng hay gượng nhẹ lời. Tôi chỉ nhớ rất nhiều lần bị bà mẹ la cùng đánh đòn, quên đi lời hứa trẻ:

-Mẹ ơi! mẹ thấy căn nhà kia đẹp mắt không? người mẹ có say mê không mẹ? béo lên, nhỏ sẽ cài đặt cho mẹ căn nhà lớn đẹp hơn thế đó!…

-Con đã làm chưng sĩ cố kỉnh ước mơ của mẹ, bé sẽ chữa bệnh cho mẹ…

-Con sẽ chở mẹ đi dạo khắp hồ hết nơi!…

Rất những lần ”con sẽ…” tuy vậy tôi ko làm. Mẹ chỉ mỉm cười dịu dàng, im lặng và tạo nên tôi vớ cả.

Xem thêm: Từ Điển Tiếng Việt " Phát Kiến Địa Lí Là Gì, Phát Kiến Địa Lý Là Gì

“Con cho dù lớn vẫn chính là con của mẹ,

Đi không còn đời, lòng người mẹ vẫn theo con.”

Hơn một đợt tôi làm mẹ buồn và khóc. Dường như phủ nhận các sự hy sinh kia, tôi nhận định rằng mình khủng rồi nên chẳng cần bà mẹ bận tâm. Trao tình yêu đến một fan dưng xa lạ, tôi có biết đâu trái tim bà mẹ đau nhói…Nhưng bà mẹ nói bà bầu sẽ mãi bay dưới cánh tôi, không nhằm tôi rơi, một đời bà mẹ đau thương đang đủ. đông đảo tháng ngày đó tôi mê mải đuổi theo người, đê mê vui, mặc mang đến mẹ bé đi nhiều và xanh xao thấy rõ. “Con nhất định đề nghị học đại học, có nghề, để fan ta không thể làm bé tổn thương…”, bà bầu đã ôm siết tôi vào lòng, nề hà đừng bỏ mẹ. Chị em đã ôm siết tôi vào lòng, im lặng khi tôi chạy về khóc với bà bầu triền miên…

Mẹ chưa khi nào bỏ khoác tôi.

Con cảm ơn mẹ! bà mẹ đã luôn ở bên nhỏ yêu thương, tin tưởng…” Tôi đo đắn phải làm sao để chuộc lại lỗi lầm, dù chị em chẳng bao giờ trách tôi. Tôi sợ hãi một ngày chị em mất trước lúc tôi kịp thực hiện lời hứa hẹn trẻ…