Thử Gọi Điện Cho Jeff The Killer Lúc 3 Giờ Chiều, Try Calling Jeff The Killer At 3 Pm

     

Jeff The Killer là một trong truyền thuyết thành thị kinh dị cực kỳ đáng sợ từng được không ít người mách nhau


Đây là một trong câu chuyện được thành lập cùng cùng với hình hình ảnh của Jeff The Killer. Bắt đầu của mẩu truyện và hình hình ảnh Jeff vẫn tồn tại là một bí ẩn cho mang lại ngày nay. đa số người tin rằng nó là thành phầm của một thí nghiệm truyền thông về tư tưởng con người, với người tạo nên đó dường như không thể điều hành và kiểm soát được nỗi ám hình ảnh trong chính câu chuyện và hình ảnh Jeff mà người ta dựng lên.

Bạn đang xem: Thử gọi điện cho jeff the killer lúc 3 giờ chiều, try calling jeff the killer at 3 pm

Sau đây là đoạn trích từ một tờ báo địa phương:KẺ GIẾT NGƯỜI BÍ ẨN VẪN CHƯA BỊ BẮTĐã những tuần trôi qua, các vụ giết fan ko rõ tại sao vẫn đang xãy ra. Cảnh sát đa số ko có bất cứ manh mối như thế nào về hung thủ. Một nàn nhân nhỏ tuổi may mắn sống sót đã anh dũng kể cho shop chúng tôi nghe về câu chuyện này."Cháu đã gặp mặt ác mộng với thức dậy thời điểm nửa đêm" - cậu bé xíu nói - "Cháu thấy những cửa sổ đã có mở, tuy vậy cháu nhớ bao gồm cháu đã đóng nó trước lúc đi ngủ. Cháu vùng dậy và đóng góp nó lại. Sau đó, con cháu đọc sách để cố bi hùng ngủ. Đó là lúc cháu bao gồm một xúc cảm kỳ lạ, giống hệt như có ai đó đang quan sát mình. Con cháu nhìn lên, và gần như nhảy thoát ra khỏi giường. Ở đó, trong ánh sáng yếu ớt, tự màn cửa sổ, là một cặp mắt. Nó không giống một đôi mắt bình thường, nó hoàn toàn tối đen và nhìn rất đáng để sợ. Thậm chí còn nó cũng ko có lòng trắng, cùng ... Chỉ dễ dàng và đơn giản là vô cùng đang sợ. Sau đó cháu bắt gặp miệng của nó. A, dài mập khiếp, nó nở thú vui làm con cháu nổi gai óc. Ông ấy cứ đứng đó chú ý cháu. Rất rất lâu sau, ông ấy mới nói bé dại một câu. Cháu không hiểu ý ông ấy nói gì, một lời nói rất 1-1 giản, con cháu nghĩ ông ấy bị điên..

Sự thật thì đêm ấy còn các điều nhằm nói. Cậu nhỏ xíu Henry đã va độ 1 fan đàng ông kì lạ. Ông ấy nói chuyện "Hãy ngủ đi". Có tác dụng cậu nhỏ nhắn hét toáng lên vày sợ hãi. Ông ấy lấy ra một bé dao, dí vào tim cậu nhỏ bé mà đâm tới. Hắn nhảy đầm lên nệm của Henry. Cậu bé thì vẫn vừa la hét vừa kháng trả cho tới tấp. Tên tiếp giáp nhân vẫn ko buông tha cho cậu. Cho tới khi ông Wenger - bố cậu nhỏ bé lao vào, hắn bắt đầu chuyển mục tiêu sang ông. Hắn dí dao vào cổ ông. Cùng nếu ko có sự can thiệp đúng lúc của cảnh sát. Hẳn hắn đang giết ông Wenger rồi. Một fan hàng buôn bản đã cấp tốc trí call cho cảnh sát khi nghe tới tiếng Henry la thất thanh."Xe công an đến vô cùng nhanh, đậu sát bên cửa sổ, chắn mất đường thoát thân của ông ta (Tên thịt người), ông ấy quay lại, quăng quật chạy ngoài phòng, cháu nghe tiếng ly tách vỡ và thấy láng ông ta biến mất dần. Con cháu sẽ ko khi nào quên đc góc nhìn đen về tối ấy, và thú vui như kẻ tinh thần ấy nữa. Chắc rằng nó vẫn ám ảnh cháu mãi mãi" - Henry trọng điểm sự.Cảnh sát vẫn đang tìm kiếm người lũ ông này, nếu bạn trông thấy bất kể ai tương đương với những mô tả trên, hãy báo cho đồn công an ngay sát nhất."Sau đó là câu chuyện về Jeff.

Jeff đã cùng gia đình chuyển tới nơi ở mới. Cha của anh đã làm được thăng chức, và họ nghĩ rằng cần chuyển tới nơi thích hợp hơn. Jeff và anh trai Liu không tồn tại gì để phàn nàn. địa điểm này giỏi hơn khu vực ở cũ nhiều. Sẽ có gì chờ đợi họ? Tình yêu? lúc họ đã có giải thoát, và tất cả một cô hàng xóm xinh tươi đang bước đến gần họ."Xin chào! Tôi là Barbara. Tôi sinh sống ở gần đây. Tôi đến để chào mọi người và phía trên là nam nhi tôi". Cô ấy quay trở về và gọi con trai của mình: "Billy, đây là những người hàng xóm bắt đầu của bọn chúng ta." Billy nói "hi" cùng chạy về sân chơi của mình.

À," bà bầu của Jeff nói, "Tôi là Margaret, và đây là chồng tôi Peter, với hai người con trai, Jeff cùng Liu" mọi người tự giới thiệu, và tiếp nối Barbara đang mời họ mang lại sinh nhật của đàn ông cô. Jeff cùng Liu có vẻ như ko say đắm thú, bà Margaret thì nói rằng cô sản phẩm xóm hết sức thú vị, và gia đình bà sẽ tham gia buổi tiệc. Khi Jeff và gia đình dọn dẹp chấm dứt hành lý, Jeff tăng trưởng phòng với bà bầu mình.

-"Mẹ, nguyên nhân chúng con đề xuất đến buổi tiệc? bọn chúng con đâu chỉ là đều đứa trẻ"-"Jeff,Chúng ta chỉ trợ thì thời tại đây thôi, con cần phải biết rằng chúng ta muốn dành thời hạn với mặt hàng xóm các hơn. Bây giờ, chúng ta sẽ qua bên đó, mẩu chuyện kết thúc. OK?"Jeff ban đầu lảm nhảm. Nhưng anh hối hả im lặng, Jeff biết rằng khi bà mẹ đã quyết, thì ko ai rất có thể ngăn cản. Anh về bên phòng với ngồi phịch xuống giường, ngồi đó nhìn lên nai lưng nhà, và đột nhiên nhiên, hắn gồm một cảm giác kỳ lạ. Một cơn đau nhẹ, nhưng lại ... Một cảm hứng rất kỳ lạ. Hắn nhận định rằng đó chỉ là 1 trong những cơn đau đầu. Jeff nghe thấy tiếng bà mẹ gọi anh ta xuống để lấy vali của mình.Ngày hôm sau, Jeff cách xuống bậc thang để bữa sớm và chuẩn bị đến trường. Lúc anh đã ăn, một lần tiếp nữa cơn đau đó ập tới. Lần này là kinh hoàng hơn. Tuy thế Jeff ko quan liêu tâm nhiều tới nó. Anh cùng Liu ăn xong, họ tiếp cận bến xe buýt. Chúng ta ngồi sinh hoạt đó đợi xe buýt, với sau đó, một sự bất ngờ, một đứa trẻ em trên trượt ván khiêu vũ qua trước mặt họ,chỉ phương pháp mặt họ khoảng chừng 1 inch. Cả hai đều ngạc nhiên. "Này, chiếc quái gì vậy?"Đứa bé đứng lên và quay sườn lưng lại với họ. Nó có vẻ chỉ mới 12 13 tuổi, mặc một chiếc áo sơ mi và quần jean màu xanh trà.

Xem thêm: Xét Tính Đồng Biến Nghịch Biến Của Hàm Số Lớp 10, Xét Tính Đồng Biến Nghịch Biến Của Hàm Số

"Tốt, tốt, tốt. Dường như như tôi đã có con mồi new " Đột nhiên, nhì đứa trẻ không giống xuất hiện. Một đứa thì siêu tí hon và đứa còn sót lại thì to ú. "Vâng, em ý muốn lại chào hỏi anh, đằng kia là Keith." Jeff và Liu liếc qua đứa trẻ con gầy. Nó có một khuôn mặt khắc khổ. "Và Troy." Họ liếc qua những đứa trẻ con béo. Cậu bé bỏng đó cứ như là 1 trong trái banh cầm tay vậy. Nó giống hệt như đang lăn hơn là đã đi. Jeff nghĩ về thế."Và em là Randy. Bây giờ, tất cả các trẻ em quanh quanh vùng này tất cả đều phải nộp mức giá khi muốn đi xe cộ buýt. Cùng 2 ông anh cũng thế".Liu đứng lên, chuẩn bị sẵn sàng để đấm vào đôi mắt thằng nóc láo xược trong khi Keith đúc rút một con dao bấm . "Tsk, tsk, tsk, tôi vẫn hy vọng bạn sẽ hợp tác, nhưng có vẻ như họ phải làm điều đó một bí quyết khó khăn." Cậu nhỏ xíu đi lên cùng lấy ví vào túi Liu ra. Bỗng nhiên Jeff có cảm hứng đó một đợt nữa. Bây giờ, nó vẫn thực sự dũng mạnh mẽ, một xúc cảm bỏng rát. Anh đứng dậy, tuy thế Liu ra hiệu anh ta ngồi xuống. Jeff lờ đi cùng tiến cho đứa trẻ."Nghe phía trên ban nhạc bé xíu nhỏ. Trả lại ví cho anh trai tao hoặc ăn đòn". Randy nhét chiếc ví vào túi mình và kéo ra con dao khác."Oh? Vậy ranh mãnh sẽ làm cho gì" vừa chấm dứt lời, Jeff tung ra một cú đấm. Randy toé cả tiết mũi, Jeff cầm lấy cổ tay của đứa trẻ cùng bóp tan vỡ nó. Randy gào lên và Jeff chũm lấy nhỏ dao trường đoản cú tay. Troy và Keith lao lên, nhưng mà Jeff đang quá nhanh. Hắn ném Randy xuống đất. Keith rút dao ra với đâm tới, nhưng Jeff cúi cong người xuống và đâm vào cánh tay. Keith buông tay ra làm nhỏ dao rơi xuống đất, mồm thì la lên bởi đau đớn. Troy hôm nay đã ra đằng sau, nó rút ra nhỏ dao bắt đầu và đâm tới, tuy thế Jeff đã thậm chí là không bắt buộc con dao. Hắn đấm trực tiếp vào bụng Troy và làm cậu bật ra xa. Jeff tỏ ra quá mạnh bạo so với tất cả (Jeff chỉ hơn đàn nhóc 1, 2 tuổi). Liu đứng nhìn kinh ngạc, nhưng anh ta ko thể ngăn đc Jeff."Jeff, chuyện gì xãy ra vậy?" Liu nói. Họ thấy được xe buýt chạy tới cùng họ biết mình có khả năng sẽ bị đổ lỗi cho toàn bộ việc này. Vì vậy, chúng bắt đầu chạy sớm nhất có thể. Khi chạy, chúng trở về nhìn cùng thấy lái xe xe buýt sẽ vội vã đưa bè phái trẻ tới dịch viện. Jeff với Liu mang lại trường, chúng không dám nói cùng với ai mọi gì sẽ xảy ra. Tất cả những gì bọn chúng làm là ngồi với lắng nghe. Liu chỉ nghĩ là Jeff sẽ đánh một đứa trẻ, cơ mà Jeff biết nó còn nhiều hơn thế. Đó là một cái gì đó, xứng đáng sợ. Khi hắn có cảm giác đó, hắn cảm thấy dạn dĩ mẽ. Cậu chần chờ nó trường đoản cú đâu tới, dẫu vậy cậu cảm giác vui vì gồm nó. Jeff ban đầu thấy đặc biệt đi, cậu tránh xa đầy đủ người. Thậm chí còn khi cậu quốc bộ về nhà, cậu ko đi bởi xe buýt nữa, và Jeff cảm thấy hạnh phúc vì điều đó.

Khi Jeff trở về nhà cha mẹ cậu bé nhỏ hỏi cậu ngày của chính bản thân mình là như vậy nào, và cậu nói, bởi một giọng hơi đáng ngại, "Đó là 1 ngày giỏi vời." sáng sủa hôm sau, cậu nghe thấy giờ đồng hồ gõ cửa ngõ , cậu bước xuống cùng thấy 2 cảnh sát đang đứng trước bên mình, chị em thì nhìn lại cậu với một chiếc nhìn giận dữ."Jeff, các cán bộ này nói với bà mẹ rằng nhỏ đã tiến công ba đứa trẻ. Cùng rằng họ đã biết thành đâm. Đâm, con đã làm gì thế?"Mẹ ơi, bọn chúng nó new là người đam nhỏ và anh Liu".Một viên công an lên giờ "Chúng tôi đang tìm thấy tía đứa trẻ, nhì bị đâm, với một có vết bầm bên trên bụng, và có nhân chứng minh chứng rằng cậu đã chạy trốn khỏi hiện trường. Bây giờ, cậu gồm điều gì nhằm nói?" Jeff biết chính là không đúng. Cậu với Liu đã trở nên tấn công, nhưng sau đó không tất cả gì minh chứng đó thực sự đó cả. Họ cần thiết nói rằng họ chạy trốn, chính vì họ sợ. Do vậy, Jeff ko thể đảm bảo mình và Liu."Con trai, lên goi anh xuống đây" Jeff bắt buộc làm điều đó, vì cậu là người đánh bại toàn bộ những đứa trẻ."Thưa ông, nó ... Chính là tôi. Tôi là tín đồ đã tấn công lũ trẻ. Liu nỗ lực giữ tôi lại, dẫu vậy anh ko thể ngăn cản tôi "cảnh sát nhìn Jeff cùng cả hai số đông gật đầu."Chờ đã!" Liu từ bỏ trên cầu thang lên tiếng. Toàn bộ đều quan sát lên và thấy anh ta cố kỉnh một con dao. Những sĩ quan lại rút súng ra và bắt đem Liu"Đó là tôi, tôi đang đâm chúng. Có những dấu hiệu để chứng minh điều kia ", Anh ấy nâng ống tay áo lên để lòi ra những vết cắt và dấu bầm tím, như thể anh ấy vừa tiến công nhau."Cậu bé, hãy đặt bé dao xuống", ông sĩ quan trả lời. Liu nâng con dao lên với thả ra làm cho rơi nó xuống đất. Anh để tay ta sau đầu cùng đi về phía cảnh sát."Không yêu cầu Liu, sẽ là tôi! Tôi đã làm cho nó! "Jeff khóc với kêu gào."Huh, ông anh ngu nghếch. Đang cố gắng để bảo vệ cho phần lớn gì tôi vẫn làm". Cảnh sát đã dẫn Liu ra dòng xe tuần tra."Liu, hãy nói mang đến họ biết chính là em! Nói cùng với họ! Em là fan đánh đập hầu như đứa trẻ "mẹ của Jeff đặt tay lên vai."Jeff, đừng nói dối nữa. Bọn họ biết sẽ là Liu, con rất có thể dừng lại ", Jeff bất lực quan sát theo dòng xe chạy đi. Một vài ba phút sau, phụ vương của Jeff về mang lại nhà với vẫn không biết điều gì.

Ông Bush vừa về cho nhà khi loại xe cảnh sát khuất dạng. Ông ko biết chuyện gì vẫn xãy ra. Bà Margaret thì đã quỳ bên bệ cửa, còn Jeff thì đứng trầm ngâm. "Con trai, tất cả chuyện gì xãy ra thế" ông hỏi. Jeff ko trả lời. Hắn đang rối. Bà Margaret tiến lại với kể tất cả. Một tiếng sau, khi cả phụ thân và bà bầu hắn đang rất sốc và ngồi trong phòng khách. Jeff ko thể tin vào chúng. Hắn ko thể chịu được việc mọi người nghĩ về Liu xấu xa trong lúc người gây tội là mình. Jeff bỏ lên trên phòng. Hắn chũm tìm giấc ngủ. Nạm thoát ra nổi ám ảnh tội lỗi.Hai ngày trôi qua. Ko tất cả tin tức gì về Liu. Jeff thì vẫn ở đó. Chỉ có mặc cảm tội vật dụng làm chúng ta với hắn.Đó là cho đến thứ 7, khi bà mẹ nói với Jeff bằng vẻ mặt rất vui.-"Jeff, tỉnh dậy nào, ngày nay tới rồi"Jeff vắt nhớ từ bây giờ là ngày gì. Cậu ko thể nào nghĩ ra.-"Hôm ni là tiệc sinh nhật của Billy, bé nhớ thằng bé bỏng ko? Nó là hàng xóm đơn vị mình đấy" - Bà Margaret nói thêm."Mẹ! tại sao con lại cần đến 1 buổi tiệc toàn trẻ con chứ?"- "Jeff! rất nhiều ngày vừa mới rồi thật là tồi tệ, với con đề nghị một chút vui mắt để chuyển đổi ko khí. Ko ôm đồm nữa. Mặc quần áo vào với đi cùng bố mẹ qua công ty Barbara".

Jeff stress ngồi dậy, hắn ko muốn đợi điều này. Cùng khi nạm đồ xong, Jeff cách xuống bậc thang thấy ba mẹ đã chuẩn bị dứt để đi. Chúng ta mặc đồ khôn xiết đẹp. Cứ như là đến một trong những buổi tiệc tôn thất vậy. "Thật nực cười" - cậu nghĩ. Bộ đồ đó chẳng tương xứng với đám con trẻ tí nào.-"Jeff, lấy bộ nào khoan thai hơn đi".-"Mẹ, mấy bộ đồ áo đó y hệt như đồ hề vậy, nhỏ ko mặc nó đâu".-"Đây là bí quyết duy nhất nhằm gây ấn tượng. Ko nói nhiều. Mặc bộ khác vào ngay".Và cũng như mọi lần, Jeff ko thể đổi khác đc ý mẹ.Cậu tiến cho tới tủ với tìm một bộ đồ nào ít lạ lùng nhất. Các chiếc áo sơ mi color loang lỗ sặc sỡ. Sau cùng cậu kiếm tìm thấy một loại màu trắng. "Nhanh nào Jeff, bọn họ sẽ trễ mất".

Xem thêm: Bài 52 Công Nghệ Lớp 10 - Bài 52: Thực Hành: Lựa Chọn Cơ Hội Kinh Doanh

Cả mái ấm gia đình Jeff băng qua đường để đến nhà Barbara. Barbara đã đợi sẵn vào nhà, cùng với các vị khách khác, với họ cũng ăn diện như phụ huynh Jeff. Ko thấy bè bạn trẻ, chúng đang chơi bên cạnh sân. "Jeff, em ra nghịch với bạn bè trẻ đi". Barbara đã bảo vậy thì cậu đành phải đi thôi. Cậu tiến về phía vườn. đàn trẻ vẫn mặc đồ dùng cao bồi và đùa trò phun súng. Tất nhiên là súng nhựa. Ban sơ Jeff trầm trồ ko mấy yêu thích thú, nhưng cấp tốc chóng, cậu tham gia với bầy trẻ. Đã rất mất thời gian rồi, cậu new đc vui chơi như rứa này. Và cậu ban đầu nghĩ cho tới Liu. Chợt nhiên, cậu nghe thấy tiếng ồn kỳ lạ. Sau đó, một hòn đá bay vào khía cạnh Jeff. Randy, Troy cùng Keith nhảy qua hàng rào với tiến vào. Bọn chúng đi bằng ván trượt. Jeff để khẩu súng giả qua một bên cùng bảo lũ trẻ thua cuộc mình. Trong những khi Randy quan sát cậu với góc nhìn hận thù.