Kể Lại Một Câu Chuyện Em Đã Nghe Hay Đã Đọc Ca Ngợi Hòa Bình, Chống Chiến Tranh Năm 2021

     

Kể lại một câu chuyện em đã nghe hay sẽ đọc ca ngợi hòa bình, chống chiến tranh lớp 5 có dàn ý với 30 bài văn mẫu hay nhất, chọn lọc giúp học viên viết bài bác tập làm cho văn lớp 5 hay hơn.

Bạn đang xem: Kể lại một câu chuyện em đã nghe hay đã đọc ca ngợi hòa bình, chống chiến tranh năm 2021


Kể lại một câu chuyện em đã nghe hay sẽ đọc ca tụng hòa bình, chống chiến tranh - giờ đồng hồ Việt 5

*

Dàn ý nói lại một mẩu truyện em vẫn nghe hay đã đọc ca tụng hòa bình, phòng chiến tranh

- trình làng câu chuyện (đọc chỗ nào hoặc nghe ai kể, tên mẩu truyện là gì, câu chuyện nói về ai, về vấn đề gì,...)

- Kể cốt truyện câu chuyện, tập trung vào rất nhiều tình tiết biểu lộ ước vọng hòa bình, lòng tin chống chiến tranh.

- Nêu cảm giác của phiên bản thân về câu chuyện

Kể lại một câu chuyện em đang nghe hay sẽ đọc ca tụng hòa bình, chống chiến tranh (mẫu 1)

*
Năm 1958, bác đi thăm Ấn Độ, người rời tp. Hà nội Niu Đê li bằng xe lửa quan trọng để thăm thành phố Bombay. Đông đảo đại diện ngoại giao các nước với quần chúng hà thành Niu Đê li ra tiễn Bác. Các thành viên của đoàn ta lên những toa trước nhằm khi chưng đến là tàu có thể chuyển bánh được ngay.

Bác đến, rồi đi kính chào các thay mặt ngoại giao sẽ xếp sản phẩm ngang trong phòng khách của nhà ga. Lúc ra sân ga chỉ bao gồm Bác, Thủ tướng Ấn Độ Nê ru và ông Vụ trưởng Vụ lễ tân của Ấn Độ. Bước tới toa giành riêng cho Bác, bác bỏ không vào chỗ ngồi ngay mà đứng lại sinh hoạt cửa, nói một vài câu chuyện với Thủ tướng mạo Nê ru. Khi bé tàu nổi lên báo cáo tàu sắp chuyển bánh, Thủ tướng mạo Nê ru thân mật và gần gũi và niềm nở nói cùng với Bác:

- quản trị hãy cẩn thận, tàu sắp lăn bánh đó.

Tươi cười và rất hiền hòa, bác bỏ Hồ nói với Thủ tướng Nê ru:

- Ông đồng bọn mến cứ yên tâm, đó là cửa của hòa bình.

Nghe bác bỏ nói, Thủ tướng mạo Nê ru cười vui vẻ, cảm kích và vấn đáp Bác:

- Thưa chủ tịch, cửa hòa bình luôn luôn luôn rộng mở.

Câu chuyện rất thân mật này ra mắt giữa hai bạn đứng đầu hai quốc gia, đồng thời cũng chính là hai tín đồ bạn yêu thích hòa bình, luôn luôn đấu tranh cho hòa bình, hữu nghị, bắt tay hợp tác giữa những dân tộc sẽ làm cho những nhà báo Ấn Độ với nước ngoài xuất hiện hôm ấy rất chú ý.

Sáng hôm sau các báo lớn của Ấn Độ đăng lại cuộc đối thoại lý thú này cùng đã chế tác dư luận cực tốt trong quần chúng. Các báo nhắc lại lời nói của Bác: Đây là góc cửa hòa bình.

Kể lại một câu chuyện em đã nghe hay đã đọc ca ngợi hòa bình, chống cuộc chiến tranh (mẫu 2)

Kim Đồng tên thật là Nông Văn Dền, sinh vào năm 1928, người dân tộc bản địa Nùng, quê nhà anh ở tỉnh Cao Bằng. Bên Kim Đồng hết sức nghèo. Cha bị chết bởi vì nạn phu phen lao dịch của thực dân Pháp. Anh trai đi công tác luôn. ở nhà chỉ có chị em tàn tật và bạn em chúng ta mồ côi là Cao Sơn.

Từ bé, Kim Đồng đã có ý thức yêu nước, đáng ghét giặc Pháp. Vùng quê nhà Kim Đồng là địa điểm có phong trào cách mạng rất sớm. Ngày 15 mon 5 năm 1941, Đội Nhi đồng cứu quốc được thành lập có 5 nhóm viên với Kim Đồng được thai là nhóm trưởng trước tiên của Đội. Vào công tác, Kim Đồng luôn luôn tỏ ra gan dạ và có nhiều mưu trí.

Một lần, sau thời điểm làm trọng trách dẫn cán cỗ vào căn cứ, Kim Đồng đang trên tuyến đường trở về bên thì nghe bao gồm tiếng đụng lạ sinh hoạt trong rừng. Kim Đồng tức thời rủ người chúng ta là Cao tô tìm biện pháp báo động cho các anh cán cỗ đang ngơi nghỉ trong làng biết. Sau khi quan sát, Kim Đồng đã nhìn thấy bọn lính đang lợi dụng sương mù phục kích trên phố vào làng và vắng lặng đợi bắt người. Kim Đồng bảo Cao Sơn hạ thấp phía sau, chạy về báo cáo. Đợi cho bạn đi rồi, Kim Đồng nhìn kĩ địa hình, để chạy vọt qua suối, lên phía rừng. Như vậy, bọn lính sẽ nên nổ súng hoặc kêu lên, bọn chúng nó sẽ ảnh hưởng lộ. Trái nhiên, thấy bao gồm bóng bạn chạy, đàn giặc lên đạn và hô: “Đứng lại!”. Kim Đồng không dừng chân. Giặc bắn theo, anh Kim Đồng đã anh dũng hi sinh. Hôm ấy là sáng sớm ngày 15 mon 02 năm 1943.

Kể lại một mẩu chuyện em đang nghe hay đang đọc mệnh danh hòa bình, chống chiến tranh (mẫu 3)

Đúng 7 giờ 20 phút ngày 16 mon 5 năm 1967 tại dùng Gòn, một người thiếu phụ Việt Nam sẽ tự tưới 10 lít xăng lên trên người rồi châm lửa đốt, từ hiến mình thành ngọn đuốc để phản đối chiến tranh của đế quốc Mỹ ở Việt Nam.

Tại miền Nam, vào trong năm 1965 – 1968, nấc độ phát triển và tăng cường chiến tranh càng ngày ác liệt, tàn khốc. Những thay mặt đại diện các tôn giáo lớn, đông đảo nhà hoạt động xã hội, rất nhiều trí thức, văn nghệ sĩ tất cả uy tín và có lương tri thấy rất cần được tập hợp nhau lại, gióng lên hầu hết hồi chuông báo động, hồng ngăn ngừa phần làm sao bàn tay đẫm huyết của quân xâm lược Mĩ: Liên minh các lực lượng dân tộc – dân nhà và hòa bình, Hội nghệ thuật sĩ yêu thương nước – yêu hòa bình, trào lưu Dân tộc từ quyết lần lượt ra đời.

Như chủng loại dơi sợ hãi ánh sáng, ngụy quyền lập tức bầy áp, to bố những tổ chức hòa bình, những người dân có tận tâm với vận mệnh dân tộc.

Là một sinh viên Văn khoa, một phật tử nhân từ lành, khiêm tốn, nhưng tích cực, Nhất bỏ ra Mai nói:

Tôi mong làm ánh đuốc le lói trong đêm black để cáo giác những quyền lực đen tối, hầu hết tội ác chiến tranh. Không còn sự tuyển lựa nào khác, cách duy nhất cơ mà chị biết, nhưng mà sức chị được cho phép để có thể "ra lời", và bí quyết ra lời chân thật nhất, tất cả sức thuyết phục độc nhất vô nhị – theo chị – đó là tự bạn dạng thân mình buộc phải thắp lên ngọn đuốc ấy.

Bị vây vào một tình thế:

Sống mình cần yếu nói

Chị tin tưởng:

Chết bắt đầu được ra lờiChị đã dũng cảm:Chịu gian khổ thân nàyMong thoát lời thống thiết

Tại chùa Từ Nghiêm, đường Bà Hạt, quận 10, sài Gòn, sau khoản thời gian để lại mười bức thư cho phụ vương mẹ, thầy cô, chúng ta bè, chị đang châm lửa từ bỏ thiêu nhằm cảnh tỉnh những quyền lực đen tối, vô minh, đồng thời lên án trận chiến tranh vày đế quốc Mĩ gây ra cho quốc gia Việt Nam.

Sau cái chết đầy xúc động của chị Nhất bỏ ra Mai, báo chí trong và ngoài nước rất nhiều loan tin với toàn bộ sự tiếc thương với kính trọng. Những nhà thơ, công ty văn, công ty báo đã phân bua sự đồng cảm thâm thúy với chị bởi nhiều tác phẩm thịnh hành rộng rãi ở khắp nơi.

Hôm nay, phát âm lại từng lời thơ mộc mạc, thực tâm của chị, nhớ đến phương phương pháp "ra lời" bi quan của chị trong bối cảnh lịch sử hào hùng khốc liệt trong thời điểm 60 ấy, bọn họ nghĩ sự hi sinh của chị ấy đã như 1 ngọn đuốc đóng góp phần đẩy lùi tối đen. Cùng lời thơ nhỏ dại nhẹ, hiền lành lành, khiêm nhường của chị ý sẽ còn vang vọng mãi bên trên từng sản phẩm cây, ngọn cỏ, bên trên từng khoảng chừng trời thanh bình xanh vút Việt Nam.

Kể lại một mẩu chuyện em đang nghe hay sẽ đọc ca tụng hòa bình, chống chiến tranh (mẫu 4)

Chiến tranh vẫn qua đi hàng trăm năm nhưng đa số nỗi nhức và những mất mát nhưng mà nó đã còn lại thì quan yếu nào xóa nhòa. Giới trẻ ngày nay không hẳn sống trong chiến tranh nên bắt buộc hiểu được phần đa mất mát nhức thương ấy. Tuy nhiên nhưng những câu chuyện thời chiến vẫn luôn mang lại cho bọn họ những suy ngẫm chuyên sâu về lỗi lầm của chiến tranh và niềm thèm khát hòa bình. Ông ngoại đã có lần kể mang đến em về người hero Văn Ngọc Bé, tín đồ đã xẻ xuống nhằm giành lại nền độc lập, từ bỏ do.

Khi ấy, phía địch gồm kế hoạch tiến công doanh trại của quân ta, ráng nhưng thực trạng lại trở buộc phải khá lặng ắng, không tồn tại động tĩnh gì. Chị các đại lý đi về đưa thông tin không tất cả địch càn. Mọi người thở phào liên tục bàn kế sách đánh địch. Nhóm đảm bảo an toàn chia làm cho hai canh chừng hai đầu. Gắng nhưng, thiệt bất ngờ, nhị tốp thám báo hoá trang thường dân, súng ống treo dọc thân bạn bỗng trường đoản cú đâu lộ diện ngay trên con đập trước nhà. Không kịp nữa rồi! một loạt trung liên vang lên, khi đó bè bạn Bé bị đạn găm nát hai chân, tín đồ đầy yêu đương tích. đông đảo người lập cập đáp trả địch bởi súng AK dập tắt ổ trung liên của đối thủ. Địch đột nhiên rút quân. Thực trạng lúc bấy tiếng vô cùng mệt mỏi yêu ước chúng phải khởi tạo tức rút quân nhằm bảo toàn lực lượng. Đồng chí Văn Ngọc bé nhỏ đã có chủ ý làm cho những người có mặt hôm ấy phần nhiều nhói lòng: "Tôi nguyện mất mát để đánh giặc, toàn bộ súng đạn của mình các đồng minh hãy có đi. Hãy mở khuy hai quả đạn rồi móc vào tay tôi, nếu đàn chúng vào, tôi sẽ chết cùng chúng. Các bạn bè hãy mau lẹ đi đi!".

Nghe bạn hữu Bé nói vậy, mọi fan đều ko đồng ý. Tuy thế địch đã nhanh chóng quay trở lại. Trước tình trạng quá nguy cấp, nếu như ở lại tất cả sẽ thuộc chết. Sau cuối tất cả tuân theo lời bè bạn Bé. Trong nơi ở lá bé nhỏ nhỏ, cạnh cái cối xay lúa là fan đồng team quyết tử. Bao phủ ngôi bên chỉ có chuối cùng tre hóp tứ bề. Trước sân tất cả một nhỏ mương tan qua. Chúng ta lội đi trong sình lầy, trong tre hóp, bên trên đầu máy cất cánh OV10, "Rọ gáo" bay rà rà. Bằng hữu rẽ hóp mà đi, lòng đau nhói…".

Và khi bọn họ vừa đi tắt thở thì đàn thám báo cù trở lại. Nhì chân nát bươm, máu chảy rất nhiều đến kiệt sức, đồng minh Văn Ngọc bé đã không kịp có tác dụng điều mình ấp ôm là nổ tung nhì quả lựu đạn bên trên tay với quân thù. Anh ở sấp, úp khía cạnh xuống miếng đất quê hương đau thương, trên lưng găm các mảnh đạn thù. Liệt sĩ Văn Ngọc bé xíu đã cùng với rất nhiều cán bộ chiến sĩ khác của đơn vị chức năng đã dùng máu của bản thân mình góp phần viết nên bản tráng ca văng mạng của lòng can đảm giành lại nền độc lập cho dân tộc, nhân dân nước ta mãi mãi không khi nào quên sự hy sinh cao cả của anh hùng Văn Ngọc Bé.

Anh đang hi sinh một biện pháp oai hùng. Không có anh, chúng ta sẽ không tồn tại được nền chủ quyền như ngày hôm nay. Noi gương anh, chúng em sẽ cố gắng học tập thật tốt để xây dựng quốc gia ngày càng nhiều mạnh.

Kể lại một câu chuyện em đang nghe hay đã đọc ca ngợi hòa bình, chống chiến tranh (mẫu 5)

Năm 1958, bác bỏ đi thăm Ấn Độ, người rời hà nội Niu Đêli bằng xe lửa đặc biệt để thăm tp Bombay. Đông đảo thay mặt ngoại giao các nước và quần chúng hà nội thủ đô Niu Đêli ra tiễn Bác. Những thành viên của đoàn ta lên các toa trước để khi chưng đến là tàu rất có thể chuyển bánh được ngay.

Bác đến, rồi đi kính chào các thay mặt ngoại giao đang xếp sản phẩm ngang trong phòng khách ở trong nhà ga. Lúc ra sân ga chỉ bao gồm Bác, Thủ tướng mạo Ấn Độ Nêru cùng ông Vụ trưởng Vụ lễ tân của Ấn Độ. đặt chân tới toa dành riêng cho Bác, bác bỏ không vào số ghế ngay nhưng mà đứng lại ở cửa, nói một vài câu chuyện với Thủ tướng tá Nêru. Khi còi tàu nổi lên đánh tiếng tàu sắp đến chuyển bánh, Thủ tướng Nêru thân mật và niềm nở nói với Bác:

- quản trị hãy cẩn thận, tàu sắp chuyển bánh đó.

Tươi mỉm cười và rất hiền hoà, bác Hồ nói với Thủ tướng mạo Nêru:

- Ông bạn bè mến cứ yên ổn tâm, đấy là cửa của hoà bình.

Nghe bác nói, Thủ tướng mạo Nêru mỉm cười vui vẻ, cảm kích và vấn đáp Bác:

- Thưa công ty tịch, cửa hoà bình luôn luôn luôn rộng mở.

Câu chuyện rất thân mật này diễn ra giữa hai bạn đứng đầu hai quốc gia, đồng thời cũng chính là hai fan bạn yêu thích hoà bình, luôn luôn luôn đấu tranh cho hoà bình, hữu nghị, hợp tác giữa những dân tộc sẽ làm cho các nhà báo Ấn Độ với nước ngoài có mặt hôm ấy cực kỳ chú ý.

Sáng hôm sau các báo khủng của Ấn Độ đăng lại cuộc hội thoại lý thú này cùng đã chế tác dư­ luận cực tốt trong quần chúng. Các báo nhắc lại câu nói của Bác: Đây là ô cửa hoà bình.

Kể lại một câu chuyện em vẫn nghe hay đang đọc ca tụng hòa bình, chống cuộc chiến tranh (mẫu 6)

Từ xưa tới nay, nền chủ quyền luôn là vấn đề cần thiết ở khắp hồ hết nơi trên cầm giới. Tôi đã từng nghe mẩu chuyện về một cô bé bỏng thơ ngây, ưu thích hòa bình. Mẩu chuyện mang thương hiệu “Những bé sếu bằng giấy”.

Hai quả bom ném xuống các thành phố Hi-rô-si-ma cùng Na-ga-xa-ki. Chúng đã chiếm đi mạng sinh sống của sát nửa triệu người. Đến năm 1951, lại sở hữu thêm ngay sát 100000 fan ở Hi-rô-si-ma bị chết vày nhiễm phóng xạ nguyên tử. Hậu quả bởi bom nguyên tử gây nên quả thực khôn cùng nặng nề và đau thương.

Khi tp Hi-rô-si-ma bị ném bom, cô bé Xa-xa-cô Xa-xa-ki mới hai tuổi đã như mong muốn thoát nạn. Tuy thế nào ngờ khung hình em đã trở nên nhiễm phóng xạ. Mười năm tiếp theo đó, em lâm bệnh nặng. Gương mặt nhỏ dại nhắn càng ngày hốc hác đi. Khi nằm trong bệnh viện nhẩm đếm từng ngày sót lại của cuộc sống mình, cô bé xíu ngây thơ tin vào trong 1 truyền thuyết nói rằng nếu gấp đầy đủ một nghìn nhỏ sếu bằng giấy treo quanh phòng, em vẫn khỏi bệnh. Em liền lặng lẽ gấp sếu. Ngày qua ngày, em vẫn miệt mài vội vàng từng chú sếu nhỏ. Một chú sếu ngừng là em lại nở thú vui bởi tinh thần tăng lên. Biết chuyện, trẻ con em toàn quốc Nhật và những nơi trên thế giới đã tới tấp gửi hàng trăm ngàn con sếu giấy đến mang lại Xa-xa-cô. Nhưng Xa-xa-cô bắt đầu gấp được 644 bé thì em đang mãi mãi lìa xa cõi đời này.

Xúc đụng trước cái chết của em, học viên thành phố Hi-rô-si-ma sẽ quyên góp tiền xuất bản một tượng đài tưởng nhớ những nàn nhân bị bom nguyên tử sát hại. Bên trên đỉnh tượng đài cao chín mét là hình một em gái giơ cao nhì tay thăng thiên để nâng một con sếu. Dưới tượng đài khắc dòng chữ: "Chúng tôi muốn thế giới này trường thọ hòa bình".

Khi nghe mẩu chuyện về cô bé bỏng Xa-xa-cô, hẳn ai ai cũng xúc động trước lòng yêu thương chuộng tự do của em. đã chẳng có phép màu nào giữ lại được cuộc sống chủ quyền mà mỗi bé người, mỗi quốc gia cần phải cố gắng nỗ lực chung tay nhằm gìn đảm bảo nền hòa bình vốn tất cả và đẩy lùi chiến tranh phi nghĩa.

Kể lại một mẩu truyện em đang nghe hay vẫn đọc mệnh danh hòa bình, chống cuộc chiến tranh (mẫu 7)

Đúng 7 giờ đôi mươi phút ngày 16 tháng 5 năm 1967 tại sử dụng Gòn, một người phụ nữ Việt Nam đang tự tưới 10 lít xăng lên người rồi châm lửa đốt, trường đoản cú hiến mình thành ngọn đuốc để phản đối chiến tranh của đế quốc Mĩ nghỉ ngơi Việt Nam.

Tại miền Nam, vào trong năm 1965 – 1968, mức độ cải cách và phát triển và tăng cường chiến tranh ngày dần ác liệt, tàn khốc. Những thay mặt đại diện các tôn giáo lớn, phần đa nhà chuyển động xã hội, đầy đủ trí thức, âm nhạc sĩ gồm uy tín và tất cả lương tri thấy cần phải tập hợp nhau lại, gióng lên phần đa hồi chuông báo động, hòng ngăn ngừa phần như thế nào bàn tay đẫm máu của quân thôn tính Mĩ: Liên minh các lực lượng dân tộc – dân chủ và hòa bình, Hội nghệ thuật sĩ yêu nước – yêu thương hòa bình, trào lưu Dân tộc từ bỏ quyết… theo lần lượt ra đời.

Như loại dơi sợ ánh sáng, ngụy quyền lập tức bọn áp, béo bố những tổ chức hòa bình, những người có tâm huyết với vận mệnh dân tộc.

Là một sv Văn khoa, một phật tử hiền đức lành, khiêm tốn, dẫu vậy tích cực, Nhất bỏ ra Mai nói:

Tôi mong mỏi làm ánh đuốc le lói trong đêm black để tể cáo những quyền lực đen tối, đầy đủ tội ác chiến tranh. Không còn sự tuyển lựa nào khác, phương pháp duy nhất cơ mà chị biết, cơ mà sức chị được cho phép để rất có thể "ra lời", và cách ra lời chân thật nhất, gồm sức thuyết phục độc nhất – theo chị – đó là tự phiên bản thân mình yêu cầu thắp lên ngọn đuốc ấy.

Bị vây trong một tình thế:

Sống mình chẳng thể nói

Chị tin tưởng:

Chết bắt đầu được ra lời

Chị vẫn dũng cảm:

Chịu khổ sở thân này

Mong bay lời thống thiết…

Tại miếu Từ Nghiêm, mặt đường Bà Hạt, quận 10, sài Gòn, sau thời điểm để lại mười bức thư cho phụ vương mẹ, thầy cô, các bạn bè, chị đã châm lửa trường đoản cú thiêu để cảnh tỉnh giấc những quyền năng đen tối, vô minh, đôi khi lên án trận đánh tranh vày đế quốc Mĩ gây ra cho tổ quốc Việt Nam.

Sau tử vong đầy xúc động của chị Nhất bỏ ra Mai, báo mạng trong và quanh đó nước rất nhiều loan tin với toàn bộ sự nuối tiếc thương cùng kính trọng. Những nhà thơ, nhà văn, công ty báo đã đãi đằng sự đồng cảm sâu sắc với chị bởi nhiều tác phẩm thịnh hành rộng rãi ở mọi nơi.

Hôm nay, gọi lại từng lời thơ mộc mạc, thực bụng của chị, nhớ mang lại phương bí quyết "ra lời" bi lụy của chị vào bối cảnh lịch sử dân tộc khốc liệt trong những năm 60 ấy, chúng ta nghĩ sự hi sinh của chị ấy đã như 1 ngọn đuốc góp phần đẩy lùi tối đen. Và lời thơ bé dại nhẹ, hiền hậu lành, khiêm nhường của chị ấy sẽ còn vang ứ đọng mãi bên trên từng hàng cây, ngọn cỏ, bên trên từng khoảng tầm trời thanh thản xanh vút Việt Nam.

Kể lại một câu chuyện em đã nghe hay vẫn đọc ca ngợi hòa bình, chống cuộc chiến tranh (mẫu 8)

Năm 1958, bác đi thăm Ấn Độ, bạn rời hà nội Niu Đêli bởi xe lửa đặc biệt để thăm thành phố Bombay. Đông đảo thay mặt đại diện ngoại giao các nước và quần chúng thủ đô Niu Đêli ra tiễn Bác. Các thành viên của đoàn ta lên những toa trước để khi bác bỏ đến là tàu rất có thể chuyển bánh được ngay.

Bác đến, rồi đi kính chào các thay mặt ngoại giao sẽ xếp hàng ngang trong chống khách của nhà ga. Khi ra sảnh ga chỉ tất cả Bác, Thủ tướng Ấn Độ Nêru với ông Vụ trưởng Vụ lễ tân của Ấn Độ. Bước đến toa giành cho Bác, bác bỏ không vào ghế ngồi ngay nhưng đứng lại sinh hoạt cửa, nói một vài mẩu chuyện với Thủ tướng Nêru. Khi bé tàu nổi lên thông tin tàu sắp tới chuyển bánh, Thủ tướng mạo Nêru thân thiết và đon đả nói cùng với Bác:

- quản trị hãy cẩn thận, tàu sắp lăn bánh đó.

Tươi cười cợt và vô cùng hiền hoà, bác Hồ nói với Thủ tướng tá Nêru:

- Ông bạn thân mến cứ yên ổn tâm, đấy là cửa của hoà bình.

Nghe bác bỏ nói, Thủ tướng mạo Nêru cười cợt vui vẻ, cảm kích và trả lời Bác:

- Thưa chủ tịch, cửa hoà bình luôn luôn rộng lớn mở.

Câu chuyện rất thân mật và gần gũi này diễn ra giữa hai người đứng đầu nhì quốc gia, đồng thời cũng chính là hai tín đồ bạn ưu thích hoà bình, luôn luôn luôn chiến đấu cho hoà bình, hữu nghị, hợp tác giữa các dân tộc đang làm cho các nhà báo Ấn Độ và nước ngoài có mặt hôm ấy hết sức chú ý.

Sáng hôm sau những báo khủng của Ấn Độ đăng lại cuộc đối thoại lý thú này cùng đã chế tạo ra dư­ luận cực tốt trong quần chúng. Những báo đề cập lại câu nói của Bác: Đây là ô cửa hoà bình.

Theo 117 mẩu chuyện kể về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh

Kể lại một mẩu truyện em vẫn nghe hay đã đọc ca ngợi hòa bình, chống cuộc chiến tranh (mẫu 9)

Từ xưa cho tới nay, nền hòa bình luôn là vấn đề thiết yếu ở khắp phần đông nơi trên nuốm giới. Tôi đã từng nghe mẩu truyện về một cô nhỏ bé thơ ngây, ưu thích hòa bình. Mẩu chuyện mang tên “Những bé sếu bằng giấy”.

Hai trái bom ném xuống các thành phố Hi-rô-si-ma cùng Na-ga-xa-ki. Chúng đã chiếm đi mạng sống của ngay gần nửa triệu người. Đến năm 1951, lại sở hữu thêm ngay sát 100000 bạn ở Hi-rô-si-ma bị chết vì chưng nhiễm phóng xạ nguyên tử. Hậu quả bởi bom nguyên tử gây nên quả thực khôn cùng nặng nề cùng đau thương.

Khi thành phố Hi-rô-si-ma bị ném bom, cô bé xíu Xa-xa-cô Xa-xa-ki bắt đầu hai tuổi đã suôn sẻ thoát nạn. Nhưng mà nào ngờ khung hình em đã bị nhiễm phóng xạ. Mười năm sau đó, em lâm bệnh nặng. Gương mặt nhỏ dại nhắn càng ngày càng hốc hác đi. Khi phía bên trong bệnh viện nhẩm đếm từng ngày sót lại của cuộc đời mình, cô nhỏ nhắn ngây thơ tin vào một truyền thuyết nói rằng nếu như gấp đủ một nghìn con sếu bằng giấy treo xung quanh phòng, em sẽ khỏi bệnh. Em liền âm thầm gấp sếu. Ngày hôm qua ngày, em vẫn miệt mài cấp từng chú sếu nhỏ. Một chú sếu dứt là em lại nở thú vui bởi ý thức tăng lên. Biết chuyện, con trẻ em toàn quốc Nhật và nhiều nơi trên nhân loại đã túi bụi gửi hàng nghìn con sếu giấy đến cho Xa-xa-cô. Mà lại Xa-xa-cô bắt đầu gấp được 644 con thì em đang mãi mãi lìa xa cõi đời này.

Xúc cồn trước cái chết của em, học viên thành phố Hi-rô-si-ma đang quyên góp tiền desgin một tượng đài tưởng nhớ những nàn nhân bị bom nguyên tử sát hại. Trên đỉnh tượng đài cao chín mét là hình một em gái giơ cao nhị tay lên trời để nâng một bé sếu. Bên dưới tượng đài khắc chiếc chữ: "Chúng tôi muốn quả đât này lâu dài hòa bình".

Khi nghe câu chuyện về cô bé nhỏ Xa-xa-cô, hẳn người nào cũng xúc đụng trước lòng yêu chuộng tự do của em. đã chẳng có phép thuật nào cất giữ được cuộc sống hòa bình mà mỗi bé người, mỗi tổ quốc cần phải nỗ lực cố gắng chung tay nhằm gìn đảm bảo an toàn nền chủ quyền vốn bao gồm và đẩy lùi cuộc chiến tranh phi nghĩa.

Kể lại một mẩu chuyện em đang nghe hay đang đọc ca tụng hòa bình, chống chiến tranh (mẫu 10)

Mình xin đề cập cho các bạn nghe mẩu chuyện “Ước vọng hòa bình của tuổi thơ” nhưng mà mình phát âm được trên báo “Khăn quàng đỏ”.

Chuyện kể rằng: làm việc lớp 5A trường Tiểu học Nguyễn Chí Thanh, phường Phú Hải, tp Đồng Hới, tỉnh giấc Quảng Bình có bạn tên là trằn Ngọc Kiên Giang, khi chứng kiến tận mắt chương trình phạt sóng bên trên kênh VTV3 của Đài truyền họa Việt Nam, bạn thấy lộ diện một cô bé xíu có gương mặt thật dễ thương và đáng yêu tên là Na-ka-mu-ra, tác giả của bức ảnh “Tác hại của chất phóng xạ” từ nhì quả bom nguyên tử mà lại Đế quốc Mỹ đang ném xuống tổ quốc Nhật trong cố kỉnh Chiến vật dụng hai. Na-ka-mu-ra sinh ra đã bị tật nguyền. Nhì chân của người sử dụng không lành lẽ như người bình thường. Được cái, trời phú cho mình một năng khiếu đặc biệt: năng khiếu sở trường hội họa. Tức thì từ khi vào học phần nhiều lớp đầu cung cấp Tiểu học, bạn đã danh tiếng với những bức ảnh về “Màu xanh của em” được tuổi thơ của cả quả đât khâm phục.

Và bây giờ, Na-ka-mu-ra vẫn học lớp cuối cấp cho Tiểu học, nghe tin Mĩ phân phát động chiến tranh Iraq - một cuộc chiến tranh đẫm máu mà lại cả nhân loại đang lên án, mặt hàng trăm hàng ngàn người dân vô tội đã biết thành bom đạn của Mỹ giết chết - Na-ka-mu-ra vẫn vẽ bức tranh "Tác sợ của hóa học phóng xạ” nhằm phản đối chiến tranh. Một lần nữa, tuổi thơ của trái đất lại rất là khâm phục với ngưỡng vọng Na-ka-mu-ra. Các bạn Trần Ngọc Kiên Giang sẽ viết một bức thư gửi mang lại Na-ka-mu-ra thổ lộ sự ngưỡng mộ của mình.

Xem thêm: What Are You Doing » Ngữ Pháp Tiếng Anh Cơ Bản Thông Dụng, Cách Sử Dụng What Are You Doing

Bức thư cơ mà Kiên Giang viết gồm nội dung như sau: “Bức tranh của khách hàng mang một thông điệp thật to lao: phản đối chiến tranh và diễn tả khát vọng của tuổi thơ được sinh sống trong hòa bình, hạnh phúc. Mình khôn cùng thích môn vẽ Na-ka-mu-ra ạ! Bạn là một cô bé nhỏ đã dũng cảm vượt lên trên số phận của chính bản thân mình đấy. Tác hại của hóa học phóng xạ đã tạo nên đôi chân của bạn không thông thường như bọn chúng mình, nhưng ý chí, nghị lực và ước mơ của chúng ta thật xứng đáng cho trẻ nhỏ trên toàn trái đất khâm phục. Qua thư này, bạn muốn bày tỏ sự cảm phục của bản thân đối với các bạn và hy vọng làm thân quen với bạn. Trường đoản cú nay bọn chúng mình vẫn thường xuyên chuyện trò qua thư nhé! mình xin dừng bút đây. Chúc bạn thành công xuất sắc trên con phố hội họa”.

Câu chuyện mà lại mình hiểu được là vắt đấy. Có lẽ rằng sắp sửa cho tới đây, mình thuộc như Kiên Giang sẽ nỗ lực vẽ một bức ảnh về mong vọng độc lập của tuổi thơ chúng mình, góp cùng Na-ka-mu-ra chặn đứng chiến tranh, để trái đất bọn chúng mình được sinh sống trong chủ quyền hạnh phúc.

Kể lại một mẩu truyện em đang nghe hay sẽ đọc mệnh danh hòa bình, chống cuộc chiến tranh (mẫu 11)

Chiến tranh sẽ qua đi hàng chục năm nhưng hồ hết nỗi đau và hầu hết mất mát nhưng nó đã giữ lại thì cần thiết nào xóa nhòa. Thanh niên ngày nay chưa phải sống trong cuộc chiến tranh nên bắt buộc hiểu được đông đảo mất mát đau thương ấy. Mặc dù thế nhưng những câu chuyện thời chiến vẫn luôn đưa về cho chúng ta những suy ngẫm sâu sát về tội ác của chiến tranh và niềm khát khao hòa bình. Ông ngoại đã có lần kể đến em về người anh hùng Văn Ngọc Bé, bạn đã bổ xuống để giành lại nền độc lập, từ bỏ do.

Khi ấy, phía địch gồm kế hoạch tấn công doanh trại của quân ta, thế nhưng thực trạng lại trở cần khá im ắng, không có động tĩnh gì. Chị cơ sở đi về cung cấp thông tin không tất cả địch càn. Mọi tín đồ thở phào thường xuyên bàn kế sách tấn công địch. Nhóm đảm bảo chia làm hai canh gác hai đầu… thế nhưng, thật bất ngờ, nhị tốp thám báo cải dạng thường dân, súng ống đeo dọc thân bạn bỗng từ đâu mở ra ngay trên con đập trước nhà. Ko kịp nữa rồi! hàng loạt trung liên vang lên, khi đó bè bạn Bé bị đạn găm nát nhị chân, fan đầy yêu mến tích. Rất nhiều người lập cập đáp trả địch bởi súng AK dập tắt ổ trung liên của đối thủ. Địch đột nhiên rút quân. Tình trạng lúc bấy tiếng vô cùng mệt mỏi yêu mong chúng phải tạo tức rút quân để bảo toàn lực lượng. Đồng chí Văn Ngọc nhỏ nhắn đã có ý kiến làm cho những người có phương diện hôm ấy phần nhiều nhói lòng: "Tôi nguyện mất mát để tấn công giặc, toàn bộ súng đạn của mình các bạn bè hãy với đi. Hãy mở khuy nhì quả đạn rồi móc vào tay tôi, nếu lũ chúng vào, tôi sẽ chết cùng chúng. Các bạn hữu hãy nhanh lẹ đi đi!".

Nghe bè bạn Bé nói vậy, mọi người đều không đồng ý. Nhưng địch đã hối hả quay trở lại. Trước tình hình quá nguy cấp, nếu ở lại tất cả sẽ cùng chết. Sau cuối tất cả làm theo lời bạn hữu Bé…. Trong ngôi nhà lá nhỏ bé nhỏ, cạnh dòng cối xay lúa là tín đồ đồng đội quyết tử. Bao bọc ngôi bên chỉ bao gồm chuối cùng tre hóp tư bề. Trước sân gồm một con mương tan qua. Họ lội đi trong sình lầy, vào tre hóp, trên đầu máy bay OV10, "Rọ gáo" bay rà rà. Anh em rẽ hóp nhưng đi, lòng đau nhói…".

Và khi chúng ta vừa đi từ trần thì bầy thám báo quay trở lại. Nhì chân nát bươm, máu chảy không ít đến kiệt sức, đồng chí Văn Ngọc bé bỏng đã ko kịp làm điều mình ủ ấp là nổ tung hai quả lựu đạn bên trên tay cùng với quân thù. Anh nằm sấp, úp phương diện xuống miếng đất quê nhà đau thương, trên lưng găm nhiều mảnh đạn thù. Liệt sỹ Văn Ngọc bé nhỏ đã cùng nhiều cán bộ chiến sĩ khác của đơn vị đã cần sử dụng máu của chính bản thân mình góp phần viết nên bản tráng ca bạt tử của lòng can đảm giành lại nền độc lập cho dân tộc, nhân dân việt nam mãi mãi không khi nào quên sự hy sinh cao cả của nhân vật Văn Ngọc Bé.

Anh sẽ hi sinh một biện pháp oai hùng. Không tồn tại anh, chúng ta sẽ không có được nền chủ quyền như ngày hôm nay. Noi gương anh, chúng em sẽ nỗ lực học tập thật xuất sắc để xây dựng quốc gia ngày càng nhiều mạnh.

Kể lại một mẩu chuyện em đã nghe hay đang đọc ca tụng hòa bình, chống cuộc chiến tranh (mẫu 12)

Đúng 7 giờ 20 phút ngày 16 tháng 5 năm 1967 tại sử dụng Gòn, một người thanh nữ Việt Nam sẽ tự tưới 10 lít xăng lên trên người rồi châm lửa đốt, từ hiến mình thành ngọn đuốc nhằm phản đối chiến tranh của đế quốc Mĩ nghỉ ngơi Việt Nam.

Tại miền Nam, vào những năm 1965 - 1968, nấc độ cải tiến và phát triển và tăng tốc chiến tranh càng ngày càng ác liệt, tàn khốc. Những đại diện thay mặt các tôn giáo lớn, số đông nhà chuyển động xã hội, phần đa trí thức, nghệ thuật sĩ gồm uy tín và gồm lương tri thấy rất cần phải tập hợp nhau lại, gióng lên đông đảo hồi chuông báo động, hòng ngăn chặn phần làm sao bàn tay đẫm máu của quân xâm lược Mĩ: Liên minh các lực lượng dân tộc - dân công ty và hòa bình, Hội âm nhạc sĩ yêu nước - yêu thương hòa bình, trào lưu Dân tộc từ bỏ quyết... Theo lần lượt ra đời.

Như loại dơi sợ hãi ánh sáng, ngụy quyền lập tức bọn áp, khủng bố các tổ chức hòa bình, những người có tâm huyết với vận mệnh dân tộc.

Là một sv Văn khoa, một phật tử hiền khô lành, khiêm tốn, nhưng mà tích cực, Nhất đưa ra Mai nói:

Tôi ước ao làm ánh đuốc le lói vào đêm đen để tể cáo những quyền lực đen tối, đông đảo tội ác chiến tranh. Không hề sự sàng lọc nào khác, biện pháp duy nhất cơ mà chị biết, cơ mà sức chị có thể chấp nhận được để rất có thể "ra lời", và phương pháp ra lời chân thực nhất, tất cả sức thuyết phục duy nhất - theo chị - đó là tự phiên bản thân mình đề nghị thắp lên ngọn đuốc ấy.

Bị vây trong một tình thế:

Sống mình tất yêu nói

Chị tin tưởng:

Chết new được ra lời

Chị đang dũng cảm:

Chịu đau buồn thân này

Mong thoát lời thống thiết...

Tại chùa Từ Nghiêm, mặt đường Bà Hạt, quận 10, sử dụng Gòn, sau khoản thời gian để lại mười bức thư cho thân phụ mẹ, thầy cô, bạn bè, chị đang châm lửa từ bỏ thiêu nhằm cảnh thức giấc những thế lực đen tối, vô minh, đồng thời lên án trận đánh tranh bởi đế quốc Mĩ gây nên cho quốc gia Việt Nam.

Sau chết choc đầy xúc đụng của chị Nhất chi Mai, báo chí truyền thông trong và ngoài nước những loan tin với toàn bộ sự tiếc nuối thương và kính trọng. Nhiều nhà thơ, đơn vị văn, bên báo đã phân trần sự đồng cảm sâu sắc với chị bởi nhiều tác phẩm thịnh hành rộng rãi ở mọi nơi.

Hôm nay, đọc lại từng lời thơ mộc mạc, chân thành của chị, nhớ đến phương giải pháp "ra lời" bi thiết của chị vào bối cảnh lịch sử vẻ vang khốc liệt những năm 60 ấy, bọn họ nghĩ sự hi sinh của chị ấy đã như 1 ngọn đuốc góp thêm phần đẩy lùi đêm đen. Cùng lời thơ bé dại nhẹ, nhân hậu lành, khiêm nhường của chị ấy sẽ còn vang ứ đọng mãi trên từng mặt hàng cây, ngọn cỏ, trên từng khoảng trời thanh thản xanh vút Việt Nam.

Kể lại một mẩu truyện em sẽ nghe hay đã đọc mệnh danh hòa bình, chống chiến tranh (mẫu 13)

Kim Đồng tên thật là Nông Văn Dền, sinh năm 1928, người dân tộc Nùng, quê hương anh ngơi nghỉ tỉnh Cao Bằng. Nhà Kim Đồng vô cùng nghèo. Cha bị chết do nạn phu phen lao dịch của thực dân Pháp. Anh trai đi công tác làm việc luôn. ở trong nhà chỉ có bà bầu tàn tật và bạn em chúng ta mồ côi là Cao Sơn.

Từ bé, Kim Đồng vẫn có tinh thần yêu nước, ghét bỏ giặc Pháp. Vùng quê hương Kim Đồng là khu vực có phong trào cách mạng siêu sớm. Ngày 15 tháng 5 năm 1941, Đội Nhi đồng cứu vớt quốc được thành lập có 5 nhóm viên cùng Kim Đồng được bầu là nhóm trưởng trước tiên của Đội. Trong công tác, Kim Đồng luôn luôn tỏ ra kiêu dũng và có rất nhiều mưu trí.

Một lần, sau khoản thời gian làm nhiệm vụ dẫn cán cỗ vào căn cứ, Kim Đồng đang trên phố trở về nhà thì nghe tất cả tiếng hễ lạ nghỉ ngơi trong rừng. Kim Đồng tức tốc rủ người chúng ta là Cao đánh tìm biện pháp báo động cho các anh cán cỗ đang làm việc trong xã biết. Sau thời điểm quan sát, Kim Đồng đã nhìn thấy bọn lính đang tận dụng sương mù phục kích trên phố vào xóm và im re đợi bắt người. Kim Đồng bảo Cao Sơn hạ thấp phía sau, chạy về báo cáo. Đợi cho mình đi rồi, Kim Đồng ngắm kĩ địa hình, để chạy vọt qua suối, lên phía rừng. Như vậy, đàn lính sẽ phải nổ súng hoặc kêu lên, bọn chúng nó sẽ ảnh hưởng lộ. Quả nhiên, thấy gồm bóng người chạy, đàn giặc lên đạn và hô: “Đứng lại!”. Kim Đồng không ngừng chân. Giặc bắn theo, anh Kim Đồng đã dũng cảm hi sinh. Hôm ấy là sáng sớm ngày 15 mon 02 năm 1943.

Kể lại một mẩu truyện em đã nghe hay đã đọc mệnh danh hòa bình, chống cuộc chiến tranh (mẫu 14)

Từ xưa tới nay, nền hòa bình luôn là vấn đề cần thiết ở khắp rất nhiều nơi trên ráng giới. Tôi đã từng nghe câu chuyện về một cô bé xíu thơ ngây, yêu chuộng hòa bình. Mẩu truyện mang tên "Những con sếu bằng giấy".

Hai quả bom ném xuống những thành phố Hi-rô-si-ma và Na-ga-xa-ki. Chúng đã chiếm đi mạng sinh sống của ngay gần nửa triệu người. Đến năm 1951, lại sở hữu thêm ngay sát 100000 fan ở Hi-rô-si-ma bị chết vày nhiễm phóng xạ nguyên tử. Hậu quả bởi bom nguyên tử tạo ra quả thực rất nặng nề và đau thương.

Khi tp Hi-rô-si-ma bị ném bom, cô nhỏ nhắn Xa-xa-cô Xa-xa-ki bắt đầu hai tuổi đã như ý thoát nạn. Tuy nhiên nào ngờ cơ thể em đã trở nên nhiễm phóng xạ. Mười năm tiếp theo đó, em lâm bệnh dịch nặng. Gương mặt bé dại nhắn ngày dần hốc hác đi. Khi phía bên trong bệnh viện nhẩm đếm từng ngày sót lại của cuộc sống mình, cô bé ngây thơ tin vào trong 1 truyền thuyết nói rằng nếu gấp đầy đủ một nghìn nhỏ sếu bởi giấy treo xung quanh phòng, em vẫn khỏi bệnh. Em liền âm thầm gấp sếu. Trong ngày hôm qua ngày, em vẫn miệt mài vội từng chú sếu nhỏ. Một chú sếu dứt là em lại nở niềm vui bởi ý thức tăng lên. Biết chuyện, con trẻ em toàn nước Nhật và những nơi trên nhân loại đã tới tấp gửi hàng nghìn con sếu giấy đến mang đến Xa-xa-cô. Tuy vậy Xa-xa-cô mới gấp được 644 bé thì em sẽ mãi mãi lìa xa cõi đời này.

Xúc cồn trước tử vong của em, học viên thành phố Hi-rô-si-ma vẫn quyên góp tiền kiến tạo một tượng đài tưởng nhớ những nàn nhân bị bom nguyên tử giáp hại. Trên đỉnh tượng đài cao chín mét là hình một em gái giơ cao hai tay lên chầu trời để nâng một nhỏ sếu. Dưới tượng đài khắc chiếc chữ: "Chúng tôi muốn nhân loại này mãi mãi hòa bình".

Khi nghe mẩu chuyện về cô bé xíu Xa-xa-cô, hẳn người nào cũng xúc rượu cồn trước lòng yêu chuộng chủ quyền của em. đã chẳng có phép thuật nào gìn giữ được cuộc sống tự do mà mỗi nhỏ người, mỗi quốc gia cần phải nỗ lực chung tay để gìn bảo vệ nền chủ quyền vốn bao gồm và đẩy lùi cuộc chiến tranh phi nghĩa.

Kể lại một câu chuyện em đang nghe hay sẽ đọc ca tụng hòa bình, chống chiến tranh (mẫu 15)

Mình xin nói cho chúng ta nghe mẩu chuyện “Ước vọng chủ quyền của tuổi thơ” mà mình phát âm được bên trên báo “Khăn quàng đỏ”.

Chuyện đề cập rằng: ở lớp 5A ngôi trường Tiểu học tập Nguyễn Chí Thanh, phường Phú Hải, tp Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình có các bạn tên là trằn Ngọc Kiên Giang, lúc xem chương trình phạt sóng bên trên kênh VTV3 của Đài truyền họa Việt Nam, bạn thấy xuất hiện một cô bé nhỏ có khuôn mặt thật đáng yêu và dễ thương tên là Na-ka-mu-ra, người sáng tác của bức tranh “Tác sợ của hóa học phóng xạ” từ nhì quả bom nguyên tử nhưng mà Đế quốc Mỹ đang ném xuống đất nước Nhật trong thế Chiến trang bị hai. Na-ka-mu-ra sinh ra đã biết thành tật nguyền. Nhì chân của người tiêu dùng không lành lẽ như tín đồ bình thường. Được cái, trời phú cho mình một năng khiếu sở trường đặc biệt: năng khiếu hội họa. Ngay từ khi vào học phần đông lớp đầu cấp Tiểu học, bạn đã lừng danh với những bức ảnh về “Màu xanh của em” được tuổi thơ của cả nhân loại khâm phục.

Và bây giờ, Na-ka-mu-ra vẫn học lớp cuối cấp Tiểu học, nghe tin Mĩ phát động cuộc chiến tranh Iraq - một cuộc chiến tranh đẫm máu nhưng mà cả nhân loại đang lên án, mặt hàng trăm hàng vạn người dân vô tội đã trở nên bom đạn của Mỹ giết chết - Na-ka-mu-ra sẽ vẽ bức tranh "Tác hại của hóa học phóng xạ” nhằm mục đích phản đối chiến tranh. Một lượt nữa, tuổi thơ của thế giới lại rất là khâm phục và ngưỡng vọng Na-ka-mu-ra. Chúng ta Trần Ngọc Kiên Giang đang viết một bức thư gửi cho Na-ka-mu-ra thanh minh sự ngưỡng mộ của mình.

Bức thư cơ mà Kiên Giang viết bao gồm nội dung như sau: “Bức tranh của doanh nghiệp mang một thông điệp thật to lao: làm phản đối cuộc chiến tranh và bộc lộ khát vọng của tuổi thơ được sinh sống trong hòa bình, hạnh phúc. Mình cực kỳ thích môn vẽ Na-ka-mu-ra ạ! Bạn là một trong những cô bé xíu đã can đảm vượt lên trên số phận của bản thân đấy. Mối đe dọa của hóa học phóng xạ đã làm cho đôi chân của công ty không thông thường như chúng mình, nhưng ý chí, nghị lực và mong mơ của khách hàng thật đáng cho trẻ nhỏ trên toàn thế giới khâm phục. Qua thư này, bạn muốn bày tỏ sự cảm phục của mình đối với chúng ta và muốn làm quen với bạn. Từ nay bọn chúng mình đã thường xuyên nói chuyện qua thư nhé! bản thân xin dừng cây viết đây. Chúc bạn thành công trên con phố hội họa”.

Câu chuyện mà lại mình đọc được là chũm đấy. Có lẽ rằng sắp sửa tới đây, mình thuộc như Kiên Giang sẽ nỗ lực vẽ một bức ảnh về ước vọng hòa bình của tuổi thơ chúng mình, góp cùng Na-ka-mu-ra chặn đứng chiến tranh, nhằm trái đất bọn chúng mình được sống trong độc lập hạnh phúc.

Kể lại một mẩu chuyện em vẫn nghe hay đã đọc ca ngợi hòa bình, chống cuộc chiến tranh (mẫu 16)

Chiến tranh sẽ qua đi hàng trăm năm nhưng những nỗi nhức và phần đa mất mát nhưng mà nó đã giữ lại thì thiết yếu nào xóa nhòa. Thanh niên ngày nay không hẳn sống trong chiến tranh nên bắt buộc hiểu được đều mất mát đau thương ấy. Tuy vậy nhưng những câu chuyện thời chiến vẫn luôn đem về cho họ những suy ngẫm sâu xa về phạm tội của chiến tranh và niềm khát vọng hòa bình. Ông ngoại đã từng kể cho em về người anh hùng Văn Ngọc Bé, tín đồ đã ngã xuống nhằm giành lại nền độc lập, trường đoản cú do.

Khi ấy, phía địch có kế hoạch tiến công doanh trại của quân ta, nạm nhưng thực trạng lại trở bắt buộc khá lặng ắng, không tồn tại động tĩnh gì. Chị cơ sở đi về đưa tin không có địch càn. Mọi tín đồ thở phào thường xuyên bàn kế sách đánh địch. Nhóm bảo vệ chia làm cho hai canh gác hai đầu. Cố kỉnh nhưng, thiệt bất ngờ, nhị tốp thám báo trá hình thường dân, súng ống treo dọc thân tín đồ bỗng từ đâu xuất hiện ngay trên con đập trước nhà. Ko kịp nữa rồi! hàng loạt trung liên vang lên, khi đó đồng minh Bé bị đạn găm nát hai chân, bạn đầy mến tích. đông đảo người hối hả đáp trả địch bằng súng AK dập tắt ổ trung liên của đối thủ. Địch đột nhiên rút quân. Tình trạng lúc bấy giờ đồng hồ vô cùng mệt mỏi yêu cầu chúng phải lập tức rút quân để bảo toàn lực lượng. Đồng chí Văn Ngọc bé đã có chủ ý làm cho tất cả những người có phương diện hôm ấy đông đảo nhói lòng: "Tôi nguyện hi sinh để đánh giặc, toàn bộ súng đạn của tớ các đồng minh hãy với đi. Hãy mở khuy nhị quả đạn rồi móc vào tay tôi, nếu bọn chúng vào, tôi sẽ chết cùng chúng. Các bạn hữu hãy mau lẹ đi đi!"

Nghe bè bạn Bé nói vậy, mọi bạn đều không đồng ý. Nhưng địch đã nhanh chóng quay trở lại. Trước tình hình quá nguy cấp, giả dụ ở lại toàn bộ sẽ thuộc chết. ở đầu cuối tất cả tuân theo lời bè bạn Bé. Trong ngôi nhà lá bé nhỏ, cạnh loại cối xay lúa là người đồng team quyết tử. Bao quanh ngôi đơn vị chỉ tất cả chuối với tre hóp bốn bề. Trước sân gồm một con mương rã qua. Họ lội đi vào sình lầy, vào tre hóp, trên đầu máy bay OV10, "Rọ gáo" bay rà rà. Anh em rẽ hóp mà đi, lòng nhức nhói…".

Và khi họ vừa đi tắt hơi thì đàn thám báo con quay trở lại. Nhì chân nát bươm, máu chảy rất nhiều đến kiệt sức, bạn hữu Văn Ngọc bé xíu đã ko kịp làm cho điều mình ấp ủ là nổ tung nhị quả lựu đạn bên trên tay cùng rất quân thù. Anh nằm sấp, úp phương diện xuống miếng đất quê hương đau thương, trên sườn lưng găm các mảnh đạn thù. Liệt sĩ Văn Ngọc nhỏ nhắn đã cùng nhiều cán bộ đồng chí khác của đơn vị đã dùng máu của bản thân góp phần viết nên bản tráng ca bất diệt của lòng dũng mãnh giành lại nền hòa bình cho dân tộc, nhân dân việt nam mãi mãi không lúc nào quên sự hy sinh cao cả của hero Văn Ngọc Bé.

Anh vẫn hi sinh một biện pháp oai hùng. Không có anh, bọn họ sẽ không tồn tại được nền hòa bình như ngày hôm nay. Noi gương anh, bọn chúng em sẽ cố gắng học tập thật xuất sắc để xây dựng giang sơn ngày càng nhiều mạnh.

Kể lại một câu chuyện em đã nghe hay sẽ đọc ca ngợi hòa bình, chống cuộc chiến tranh (mẫu 17)

Kim Đồng thương hiệu thật là Nông Văn Dền, sinh năm 1928, người dân tộc bản địa Nùng, quê nhà anh ở tỉnh Cao Bằng. Nhà Kim Đồng hết sức nghèo. Phụ thân bị chết bởi nạn phu phen lao dịch của thực dân Pháp. Anh trai đi công tác luôn. ở nhà chỉ có mẹ tàn tật và người em họ mồ côi là Cao Sơn.

Từ bé, Kim Đồng đã có lòng tin yêu nước, khinh ghét giặc Pháp. Vùng quê hương Kim Đồng là nơi có phong trào cách mạng vô cùng sớm. Ngày 15 tháng 5 năm 1941, Đội Nhi đồng cứu vãn quốc được ra đời có 5 đội viên và Kim Đồng được thai là nhóm trưởng thứ nhất của Đội. Vào công tác, Kim Đồng luôn tỏ ra can đảm và có rất nhiều mưu trí.

Một lần, sau khi làm trọng trách dẫn cán cỗ vào căn cứ, Kim Đồng đang trên tuyến đường trở về công ty thì nghe bao gồm tiếng động lạ sinh sống trong rừng. Kim Đồng tức khắc rủ người các bạn là Cao tô tìm giải pháp báo động cho những anh cán cỗ đang sống trong buôn bản biết. Sau thời điểm quan sát, Kim Đồng đã chú ý thấy bầy lính đang tận dụng sương mù phục kích trên tuyến đường vào buôn bản và yên lặng đợi bắt người. Kim Đồng bảo Cao Sơn thụt lùi phía sau, chạy về báo cáo. Đợi cho mình đi rồi, Kim Đồng ngắm kĩ địa hình, nhằm chạy vọt qua suối, lên phía rừng. Như vậy, đàn lính sẽ yêu cầu nổ súng hoặc kêu lên, chúng nó có khả năng sẽ bị lộ. Quả nhiên, thấy có bóng tín đồ chạy, bọn giặc lên đạn với hô: “Đứng lại!”. Kim Đồng không giới hạn chân. Giặc bắn theo, anh Kim Đồng đã gan dạ hi sinh. Hôm ấy là sáng sớm ngày 15 mon 02 năm 1943.

Kể lại một mẩu chuyện em đang nghe hay đang đọc ca tụng hòa bình, chống chiến tranh (mẫu 18)

Đó là 1 trong những lần gồm dấu diệu địch tiến công doanh trại của quân ta. Nhưng tình trạng lại trở bắt buộc khá yên ổn ắng không có động tĩnh gì Chị cửa hàng đi về đưa tin không gồm địch càn. Mọi bạn thở phào liên tục bàn kế sách tấn công địch. Nhóm bảo đảm an toàn chia làm cho hai canh dữ hai đầu… thế nhưng, thật bất ngờ, nhì tốp thám báo giả trang thường dân, súng ống đeo dọc thân bạn bỗng từ bỏ đâu mở ra ngay trên con đập trước nhà. Ko kịp nữa rồi! hàng loạt trung liên vang lên, lúc đó đồng minh Bé bị đạn găm nát nhị chân, fan đầy yêu đương tích. đông đảo người lập cập đáp trả địch bằng súng AK dập tắt ổ trung liên của đối Địch đùng một phát rút quân. Tình trạng lúc bấy giờ cực kỳ căng thẳng phải tạo lập tức rút quân. Tuy nhiên, khi đó ý kiến bè bạn Văn Ngọc bé xíu làm cho người có khía cạnh hôm ấy gần như nhói lòng: "Tôi nguyện hi sinh để đánh giặc, toàn bộ súng đạn của tui các bè bạn hãy với đi. Hãy mở khuy hai quả đạn rồi móc vào tay tui, nếu bầy chúng vào, tui sẽ chết cùng chúng. Các bạn hữu hãy nhanh lẹ đi đi!. . . ".Nghe bạn bè Bé nói vậy, mọi bạn đều không đồng ý. Nhưng, lúc đang do dự thì nghe tin địch sẽ quay trở lại. Trước thực trạng quá nguy cấp, nếu như ở lại tất cả sẽ thuộc chết. Sau cùng tất cả tuân theo lời bè bạn Bé…. Trong căn nhà lá bé nhỏ, cạnh mẫu cối xay lúa là bạn đồng nhóm quyết tử. Xung quanh ngôi công ty chỉ bao gồm chuối và tre hóp tư bề. Trước sân tất cả một nhỏ mương tan qua. Chúng ta lội đi vào sình lầy, vào tre hóp, trên đầu máy cất cánh OV10, "Rọ gáo" bay rà rà. Bằng hữu rẽ hóp nhưng đi, lòng nhức nhói…".Và khi họ vừa đi khuất thì đàn thám báo tảo trở lại. . Nhì chân nát bươm, máu chảy rất nhiều đến kiệt sức, bạn hữu Văn Ngọc nhỏ nhắn đã ko kịp làm điều mình ôm ấp là nổ tung nhị quả lựu đạn bên trên tay cùng rất quân thù. Anh nằm sấp, úp khía cạnh xuống miếng đất quê nhà đau thương, trên sườn lưng găm nhiều mảnh đạn thù. Liệt sỹ Văn Ngọc bé nhỏ đã cùng nhiều cán bộ chiến sỹ khác của đơn vị đã cần sử dụng máu của mình góp phần viết nên bản tráng ca bất tử của lòng dũng cảm giành lại nền hòa bình cho dân tộc, Nhân dân nước ta mãi mãi không bao giờ quên sự hy sinh cao niên của anh hùng Văn Ngọc Bé.Anh vẫn hi sinh một cách oai hùng , không tồn tại anh bọn họ sẽ không tồn tại được nền hòa bình như ngày hôm nay. Tôi sẽ nỗ lực học tốt để ko phụ sự hi sinh cao siêu của anh để đánh đổi lại nền độc lập như ngày nay.

Kể lại một mẩu truyện em vẫn nghe hay vẫn đọc ca ngợi hòa bình, chống chiến tranh (mẫu 19)

Chiến tranh sẽ qua đi được một thời hạn dài mặc dù thế những nỗi đau cùng cả đầy đủ mất mát mà nó đã còn lại thì quan trọng nào phai đi được . Người trẻ tuổi ngày nay chưa hẳn sống trong nhân loại của cuộc chiến tranh nên quan trọng hiểu được đa số mất mát nhức thương ấy. Để khiến cho họ hiểu rõ hơn về cuộc chiến tranh đã có tương đối nhiều những mẩu truyện về chiến tranh về độc lập được kể lại. Tôi đã có được nghe một mẩu chuyện về một đồng chí mang tên Văn Ngọc nhỏ nhắn đã mất mát , sự hi sinh cao siêu của anh để đổi lại hòa bình cho họ ngày nay.Đó là 1 lần có dấu diệu địch tiến công doanh trại của quân ta. Nhưng thực trạng lại trở bắt buộc khá yên ổn ắng không có động tĩnh gì Chị cơ sở đi về báo tin không bao gồm địch càn. Mọi bạn thở phào liên tục bàn kế sách tấn công địch. Nhóm bảo vệ chia có tác dụng hai trông coi hai đầu… cố nhưng, thật bất ngờ, nhị tốp thám báo trá hình thường dân, súng ống đeo dọc thân người bỗng trường đoản cú đâu lộ diện ngay trên nhỏ đập trước nhà. Ko kịp nữa rồi! hàng loạt trung liên vang lên, lúc đó bằng hữu Bé bị đạn găm nát nhị chân, tín đồ đầy yêu quý tích. Số đông người gấp rút đáp trả địch bằng súng AK dập tắt ổ trung liên của đối Địch đột nhiên rút quân. Tình trạng lúc bấy giờ vô cùng căng thẳng phải khởi tạo tức rút quân. Mặc dù nhiên, khi ấy ý kiến bằng hữu Văn Ngọc nhỏ bé làm cho những người có phương diện hôm ấy đều nhói lòng: "Tôi nguyện hi sinh để tấn công giặc, tất cả súng đạn của tui các bè bạn hãy sở hữu đi. Hãy mở khuy nhì quả đạn rồi móc vào tay tui, nếu đàn chúng vào, tui sẽ chết cùng chúng. Các bạn hữu hãy nhanh lẹ đi đi!. . . ".Nghe bằng hữu Bé nói vậy, mọi bạn đều ko đồng ý. Nhưng, lúc đang chần chừ thì nghe tin địch vẫn quay trở lại. Trước tình hình quá nguy cấp, giả dụ ở lại tất cả sẽ cùng chết. Cuối cùng tất cả tuân theo lời bạn bè Bé…. Trong căn nhà lá nhỏ nhắn nhỏ, cạnh cái cối xay lúa là fan đồng đội quyết tử. Bao bọc ngôi đơn vị chỉ tất cả chuối cùng tre hóp tư bề. Trước sân gồm một bé mương tung qua. Họ lội đi trong sình lầy, trong tre hóp, trên đầu máy bay OV10, "Rọ gáo" cất cánh rà rà. đồng đội rẽ hóp nhưng đi, lòng nhức nhói…".Và khi bọn họ vừa đi tắt hơi thì lũ thám báo tảo trở lại. . Hai chân nát bươm, tiết chảy vô số đến kiệt sức, bằng hữu Văn Ngọc nhỏ bé đã không kịp làm cho điều mình ấp ôm là nổ tung nhị quả lựu đạn trên tay cùng rất quân thù. Anh ở sấp, úp khía cạnh xuống miếng đất quê hương đau thương, trên sườn lưng găm nhiều mảnh đạn thù. Liệt sỹ Văn Ngọc nhỏ xíu đã cùng nhiều cán bộ chiến sỹ khác của đơn vị chức năng đã cần sử dụng máu của bản thân mình góp phần viết nên bản tráng ca bất tử của lòng quả cảm giành lại nền độc lập cho dân tộc, Nhân dân việt nam mãi mãi không lúc nào quên sự hy sinh cao siêu của anh hùng Văn Ngọc Bé.Anh đã hi sinh một biện pháp oai hùng , không có anh họ sẽ không có được nền độc lập như ngày hôm nay. Tôi sẽ nỗ lực học giỏi để ko phụ sự hi sinh cao siêu của anh để tấn công đổi lại nền hòa bình như ngày nay.

Kể lại một mẩu chuyện em vẫn nghe hay sẽ đọc mệnh danh hòa bình, chống chiến tranh (mẫu 20)

Nghĩa trang buôn bản Tiền giữ cuối thời gian trước có thêm hai ngôi tuyển mộ mới. Núm là sau sát 40 năm từ bỏ đỉnh dốc Mã Pí Lèng thuộc huyện Mèo phát tỉnh Hà Giang, hai cô gái Tiền Lưu bắt đầu được "trở về" quê hương phiên bản quán. Đó là cô è Thị Lụa và cô Thái Thị na lên miền Tây mở đường trong thời hạn 60 của nạm kỉ trước.

Hai cô vừa học hoàn thành lớp 7 cung cấp 2 (tương đương học viên lớp 9 THCS) thì gia nhập đội quân đi xây dựng kinh tế tài chính miền núi. Từng gia đình chỉ với giữ lại được tấm hình ảnh nhỏ của nhị cô; tấm hình ảnh ngày như thế nào nay cũng đã ố vàng. Gia đình cụ chính còn giữ lại được 2 lá thư chữ nhỏ như bé kiến của cô Lựu từ Hoàng Su Phì gởi về, đó là vào cuối năm 1965. Cô đề cập chuyện đục đá, mở mặt đường từ Đồng Văn đi Mèo Vạc, từ bỏ Mèo vạc đi Mã Pí Lèng, suốt mấy tháng trời nạp năng lượng toàn bánh bột ngô, bắt buộc chia nhau từng thìa muối, từng ca nước, đề xuất treo bản thân lên vách đá, đề nghị đu mình cheo leo nơi mép vực Mã Pí Lèng nhìn dòng sông Nho Quế sau cổng trời để đục đá, nổ mìn mở đường. Mỗi cung đường là một trong những chiến công. Đường mở mang lại đâu thông xe cho đấy. Quãng Đồng Văn – Mèo Vạc dài 24 cây số cầm mà 8 đại đội thanh niên xung phong phải làm mất đi 18 tháng trời, 38 đội viên đã chầu trời khi đục đá bắc cầu, trong số đó có hai cô bé Tiền Lưu.

Không biết vì chiến tranh kéo dãn dài hay con đường lên Mèo phát quanh co dốc núi mà cuộc sống hai cô gái xấu số này bị quên lãng. Gia đình đã vắt công search kiếm nhưng lại khác nào chuyện lòng bể mò kim.

Thế rồi năm 2004, anh Lục bạn Tiền Lưu, kĩ sư địa hóa học lên công tác ở Đồng Văn, mang lại xem tấm bia đá ghi công phần đa chàng trai, cô bé đi mở đường 40 năm về trước làm việc chân dốc Mã Pí Lèng. Anh kể lại là đêm nằm mơ có hai cô bé mặc áo trắng cứ cho tốc chăn lên lay goi: "Chú nhớ đưa hai chị về đồng bể tiền Hải với. Ở đây rừng núi rét lắm!...". Chuyện mộng mị đó cứ làm anh thao thức các đêm. Và tiếp nối 3 ngày, anh đã tìm thấy tuyển mộ hai cô bé đồng hương.

Anh Lục đã gọi smartphone về xã, về làng. Chỉ 5 ngày sau, đoàn cán cỗ và gia quyến cô Lụa, cô mãng cầu đã lên đến Mèo Vạc chạm mặt Phòng mến binh – xóm hội huyện, đi viếng tuyển mộ hai cô nàng quê nhà. Thủ tục dịch chuyển mộ nhì cô đang được giải quyết chóng vánh, chu đáo. Thị xã Mèo Vạc khuyến mãi mỗi cô một mẫu tiểu mộc pơ mu cùng 2 triệu đồng "gọi là chút tiến thưởng tình nghĩa".

Hôm ấy, anh Lục kĩ sư địa hóa học và 2 cán bộ huyện Mèo Vạc có về dự lễ. Nhiều người cứ vậy quanh.

Kể lại một câu chuyện em đã nghe hay sẽ đọc ca tụng hòa bình, chống chiến tranh (mẫu 21)

Kim Đồng thương hiệu thật là Nông Văn Dền, sinh vào năm 1928, người dân tộc bản địa Nùng, quê nhà anh ở tỉnh Cao Bằng. Công ty Kim Đồng siêu nghèo. Cha bị chết vì chưng nạn phu phen lao dịch của thực dân Pháp. Anh trai đi công tác luôn. ở nhà chỉ có người mẹ tàn tật và bạn em bọn họ mồ côi là Cao Sơn.

Từ bé, Kim Đồng đang có niềm tin yêu nước, chán ghét giặc Pháp. Vùng quê hương Kim Đồng là nơi có trào lưu cách mạng khôn xiết sớm. Ngày 15 mon 5 năm 1941, Đội Nhi đồng cứu vãn quốc được thành lập và hoạt động có 5 team viên với Kim Đồng được thai là đội trưởng thứ nhất của Đội. Trong công tác, Kim Đồng luôn luôn tỏ ra gan dạ và có khá nhiều mưu trí.

Một lần, sau thời điểm làm trách nhiệm dẫn cán cỗ vào căn cứ, Kim Đồng đang trên phố trở về đơn vị thì nghe bao gồm tiếng động lạ ngơi nghỉ trong rừng. Kim Đồng tức thời rủ người bạn là Cao sơn tìm biện pháp báo động cho các anh cán bộ đang nghỉ ngơi trong buôn bản biết. Sau khi quan sát, Kim Đồng đã nhìn thấy lũ lính đang lợi dụng sương mù phục kích trê tuyến phố vào xóm và lạng lẽ đợi bắt người. Kim Đồng bảo Cao Sơn lùi về phía sau, chạy về báo cáo. Đợi cho bạn đi rồi, Kim Đồng ngắm kĩ địa hình, để chạy vọt qua suối, lên phía rừng. Như vậy, bọn lính sẽ buộc phải nổ súng hoặc kêu lên, chúng nó sẽ bị lộ. Trái nhiên, thấy tất cả bóng tín đồ chạy, đàn giặc lên đạn cùng hô: “Đứng lại!”. Kim Đồng không dừng chân. Giặc phun theo, anh Kim Đồng đã dũng mãnh hi sinh. Hôm ấy là sáng sớm ngày 15 mon 02 năm 1943.

Kể lại một mẩu truyện em đã nghe hay đã đọc ca tụng hòa bình, chống cuộc chiến tranh (mẫu 22)

Năm 1958, chưng đi thăm Ấn Độ, fan rời tp hà nội Niu Đê li bằng xe lửa đặc biệt quan trọng để thăm thành phố Bombay. Đông đảo đại diện thay mặt ngoại giao những nước với quần chúng hà nội Niu Đê li ra tiễn Bác. Những thành viên của đoàn ta lên những toa trước nhằm khi bác bỏ đến là tàu có thể chuyển bánh được ngay.

Bác đến, rồi đi xin chào các đại diện ngoại giao đang xếp hàng ngang trong chống khách của phòng ga. Khi ra sảnh ga chỉ có Bác, Thủ tướng tá Ấn Độ Nê ru và ông Vụ trưởng Vụ lễ tân của Ấn Độ. đặt chân tới toa dành cho Bác, bác không vào chỗ ngồi ngay cơ mà đứng lại sinh sống cửa, nói một vài mẩu chuyện với Thủ tướng tá Nê ru. Khi còi tàu nổi lên báo hiệu tàu sắp chuyển bánh, Thủ tướng tá Nê ru thân thiện và thân mật nói cùng với Bác:

- quản trị hãy cẩn thận, tàu sắp bánh di chuyển đó.

Tươi cười và siêu hiền hòa, bác bỏ Hồ nói với Thủ tướng Nê ru:

- Ông bạn thân mến cứ im tâm, đấy là cửa của hòa bình.

Nghe bác nói, Thủ tướng Nê ru mỉm cười vui vẻ, cảm kích và vấn đáp Bác:

- Thưa công ty tịch, cửa hòa bình luôn luôn luôn rộng mở.

Câu chuyện rất thân mật này diễn ra giữa hai bạn đứng đầu hai quốc gia, đồng thời cũng chính là hai tín đồ bạn yêu thích hòa bình, luôn luôn tranh đấu cho hòa bình, hữu nghị, hợp tác giữa các dân tộc vẫn làm cho các nhà báo Ấn Độ cùng nước ngoài có mặt hôm ấy hết sức chú ý.

Sáng hôm sau những báo phệ của Ấn Độ đăng lại cuộc đối thoại lý thú này và đã chế tạo ra dư luận cực tốt trong quần chúng. Các báo kể lại lời nói của Bác: Đây là góc cửa hòa bình.

Kể lại một mẩu truyện em đã nghe hay đang đọc ca tụng hòa bình, chống cuộc chiến tranh (mẫu 23)

Mình xin nhắc cho chúng ta nghe câu chuyện “Ước vọng độc lập của tuổi thơ” mà mình phát âm được bên trên báo “Khăn quàng đỏ”.

Xem thêm: Bản Vẽ Thiết Kế Hộp Đựng Đồ Dùng Học Tập Công Nghệ 11, Công Nghệ 11/Phần 1/Chương 2/Bài 8

Chuyện nhắc rằng: sống lớp 5A ngôi trường Tiểu học Nguyễn Chí Thanh, phường Phú Hải, tp Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình có chúng ta tên là è cổ Ngọc Kiên Giang, khi chứng kiến tận mắt chương trình phạt sóng bên trên kênh VTV3 của Đài truyền ảnh Việt Nam, các bạn thấy mở ra một cô bé có gương mặt thật đáng yêu và dễ thương tên là Na-ka-mu-ra, tác giả của tranh ảnh “Tác hại của chất phóng xạ” từ nhị quả bom nguyên tử mà Đế quốc Mỹ vẫn ném xuống tổ quốc Nhật trong chũm Chiến máy hai. Na-ka-mu-ra sinh ra đã bị tật nguyền. Nhị chân của khách hàng không lành lặn như người bình thường. Được cái, trời phú cho bạn một năng khiếu đặc biệt: năng khiếu sở trường hội họa. Tức thì từ lúc vào học gần như lớp đầu cấp cho Tiểu học, chúng ta đã khét tiếng với những bức ảnh về “Màu xanh của em” được tuổi thơ của cả thế giới khâm phục.

Và bây giờ, Na-ka-mu-ra vẫn học lớp cuối cấp Tiểu học, nghe tin Mĩ phân phát động chiến tranh Iraq - một cuộc chiến tranh đẫm máu mà cả quả đât đang lên án, mặt hàng trăm hàng chục ngàn người dân vô tội đã bị bom đạn của Mỹ giết bị tiêu diệt - Na-ka-mu-ra sẽ vẽ bức tranh "Tác sợ hãi của chất phóng xạ” nhằm phản đối chiến tranh. Một đợt nữa, tuổi thơ của trái đất lại hết sức khâm phục với ngưỡng vọng Na-ka-mu-ra. Chúng ta Trần Ngọc Kiên Giang đã viết một