Ai Bảo Chăn Trâu Là Khổ Tôi Mơ Màng

     

Phân tích bài bác thơ quê nhà của Giang phái nam ta thấy được câu chuyện nhớ thương của rất nhiều con người dân có chung kỷ niệm, chung lý tưởng. 


Bài thơ quê hương của Giang Nam đã trở thành nguồn cảm xúc bất tận của thi, ca, nhạc, họa. Đây là bài bác thơ ghi lại sự nghiệp thi cả của phòng thơ Giang Nam. Đã có rất nhiều phân tích bài xích thơ quê nhà của Giang Nam. Qua phần đông phân tích ấy ta thấy được nỗi lòng thương nhớ giai dẳng của rất nhiều con bạn bằng bức tranh quê hương rõ nét.

Bạn đang xem: Ai bảo chăn trâu là khổ tôi mơ màng

Phân tích bài bác thơ quê nhà của Giang Nam

Nhà thơ Giang nam giới tên thật là Nguyễn Sung, sinh vào năm 1929. Ông là 1 trong nhà thơ nổi tiếng với khá nhiều tác phẩm bước vào lòng người. Phong thái thơ của Giang Nam luôn mang láng hình của quê hương, khu đất nước. Với Quê hương chính là một một trong những tác phẩm thơ rất nổi bật của Giang Nam. 

Bài thơ được chế tác năm 1960 khi Giang nam giới đang chuyển động ở địa thế căn cứ Hòn Du. Bài xích thơ đậm màu tự sự, kia như là một trong những đoạn ghi chép chân thực nhất về trung ương trạng của phòng thơ mặc nghe tin người vk dấu yêu của bản thân mình bị giặc bắt với hy sinh. Phân tích bài thơ quê nhà của Giang nam giới ta sẽ thấy được nỗi bi đát chất đựng sâu thẳm trong từng câu chữ. 

*
Quê hương trong những vần thơ của Giang phái mạnh thật đẹp, sát gũi

Qua 35 câu thơ, Giang Nam đã kể khôn cùng rõ mẩu chuyện chứa đựng đầy kỷ niệm, niềm vui và không ngoài xót xa của những người cùng tầm thường lý tưởng. 

Luận điểm 1: Phân tích bài thơ quê hương của Giang phái mạnh – láng hình quê hương trong góc nhìn tuổi thơ

Thuở còn thơ ngày nhì buổi mang đến trường

Yêu quê nhà qua từng trang sách nhỏ

“Ai bảo chăn trâu là khổ?”

Tôi mộng mị nghe chim hót bên trên cao

Những ngày trốn học

Đuổi bướm ước ao

Mẹ bắt được

Chưa tấn công roi nào vẫn khóc

Có cô nhỏ xíu nhà bên

Nhìn tôi cười cợt khúc khích…

Mở đầu bài bác thơ, bức tranh vạn vật thiên nhiên mang láng hình quê nhà hiện ra thật nhẹ nhàng cơ mà đầy sâu sắc. Quê hương là hầu như điều ngay gần gũi, quen thuộc nhất. Tác giả yêu quê hương “qua từng trang sách nhỏ”, sẽ là nơi nuôi dưỡng trung khu hồn với vun đắp cho số đông ước mơ. Trong mắt tác giả, quê hương luôn luôn là điều niềm hạnh phúc nhất. “Ai bảo chăn trâu là khổ” có lẽ rằng là thắc mắc đặt ra cho những người và cũng chính là cho chủ yếu mình. Chăn trâu, giảm cỏ đó là những điều sát gũi, thân thuộc tuyệt nhất với quê hương. 

Thế rồi, đều hình hình ảnh trữ tình cứ cầm cố xuất hiện. Cậu bé bỏng chăn trâu ấy “mơ màng nghe chim hót trên cao”, quê hương lúc ấy sao lại an toàn đến vậy. Không chỉ là là không gian gần gũi, thân thuộc, quê nhà trong lòng Giang Nam còn là một những ngày trốn học tập “đuổi bướm cầu ao”. Dường như đây là kỷ niệm mà bất cứ đứa trẻ em vùng quê nào cũng từng trải qua. Bởi một câu thơ, Giang Nam đang làm ký kết ức ùa về trong bao người. Ấy rồi gần như trận đòn của bà mẹ trong ký ức của tác giả lại trở nên đon đả đến lạ.

*
Quê hương gắn liền với đa số ký ức tuổi thơ thật đẹp

Hình hình ảnh cô nhỏ bé nhà bên “nhìn tôi cười cợt khúc khích” càng khiến cho sự gần gũi của quê nhà trở bắt buộc thân thuộc. Tuổi thơ ai chẳng có một cô nhỏ xíu nhà mặt chuyên để chọc ghẹo, cùng làm đa số điều đậm chất cá tính của tuổi thơ. Cô bé nhà mặt ấy có lẽ rằng là nhân vật trữ tình lắp bó thân ở trong với người sáng tác từ trong cam kết ức tuổi thơ đến khi trưởng thành.

Luận điểm 2: Sự trưởng thành và cứng cáp về dìm thức với tình yêu mới nhú của đôi trẻ

Quê hương tồn tại trong đôi mắt trẻ thơ thật nhẹ nhàng. Thuộc với phần đa kỷ niệm tuổi thơ ùa về ấy là sự trưởng thành và cứng cáp của nhân thứ trữ tình. Nhường nhịn như, dù khủng lên xa quê hương thì hình nhẵn ấy vẫn mãi theo suốt cuộc sống của nhân vật. 

Cách mạng bùng lên

Rồi kháng chiến trường kỳ

Quê tôi đầy láng giặc

Từ biệt mẹ, tôi đi

Kháng chiến nổ ra, chàng bạn teen phải giã từ mẹ, giã từ quê hương để lên đường chiến đấu. Hình ảnh “quê tôi đầy bóng giặc” trình bày khát khao hóng một ngày mai không hề bóng thù. Thế nên, bởi ý chí, bởi tình yêu thương quê hương nước nhà da diết, nam giới trai ấy sẵn sàng chuẩn bị lên đường. Ở đây, Giang phái nam đã cần sử dụng từ “từ biệt” thay vị “chào” càng khiến cho người đọc xúc cảm một sự tương khắc nghiệt, xót xa. Rất có thể lần ra đi ấy sẽ không thể nào quay về bên với mẹ, với quê hương. Tuy vậy sao nghe “từ biệt” thốt ra nó lại nhẹ tựa lông hồng vậy. Có lẽ rằng vì quê hương, đất nước, đại trượng phu trai ấy chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, không lo mưa bom, bão đạn. Vậy rồi, trong hoàn cảnh ấy, người sáng tác lại bất thần hơn nữa vì gặp gỡ được cô bé nhỏ nhà bên. 

Cô bé bỏng nhà bên (có ai ngờ)

Cũng vào du kích

Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích

Mắt đen tròn (thương quá đi thôi)

Giữa cuộc hành binh không nói được một lời

Đơn vị đi qua tôi ngoái đầu nhìn lại

Mưa đầy trời tuy thế lòng tôi nóng mãi

Hình ảnh cô nhỏ nhắn nhà bên vẫn hiện hữu thật đẹp.

Xem thêm: Trả Lời ' How Are You? Trả Lời 'How Are You' Như Thế Nào



Xem thêm: Top 12 Bài Văn Phân Tích Khổ 1 Bài Thơ Sang Thu Hữu Thỉnh (6 Mẫu)

Nếu tác giả sẵn sàng căn nguyên ra trận, thì cô bé nhỏ nhà bên cũng sẵn sàng vào du kích. Chắc rằng đây là điều tác giả chẳng ngờ vì cô gái nhỏ bé, ao ước manh ấy. Vẫn là nụ cười khúc khích, vẫn là đôi mắt đen tròn sao từ bây giờ gặp cô bé xíu tác trả lại thương mang lại lạ. Đó là cảm giác của một bạn hàng xóm, hay là xúc cảm của một cánh mày râu trai, tác giả cũng lần khần nữa. 

Nhưng thiết yếu cô bé bỏng nhà bên ấy lại mang đến cảm giác ấm cúng trong lòng cho tác giả. Dù cho “giữa cuộc hành quân không nói được một lời”, nhưng có lẽ bao lời chất cất đã được biểu thị qua góc nhìn nhìn nhau. Cảm xúc ấy sẽ ghim chặt trong tâm địa tác giả, cố kỉnh nên:

Hòa bình tôi về bên đây

Với mái ngôi trường xưa, bãi mía, luống cày

Lại gặp em

Thẹn thùng nép sau cánh cửa

Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ

Chuyện ông chồng con (khó nói lắm anh ơi!)

Tôi cầm cố bàn tay bé dại nhắn ngậm ngùi

Em vẫn để yên vào tay tôi lạnh bỏng

Cô nhỏ nhắn nhà mặt đã gắn thêm bó với người sáng tác từ phần đa ngày tháng tuổi thơ. Đến khi trưởng thành, hòa bình lập lại, cô bé ấy vẫn giữ lại một vị trí trong trái tim tác giả. Cô bé xíu ấy là thay mặt đại diện cho quê hương, cho số đông kỷ niệm đẹp đẽ. Hình ảnh “thẹn thùng nép sau cánh cửa” của cô bé nhỏ sao mà thân thương đến lạ. Đó như một xúc cảm e ấp của một cô đàn bà đôi mươi. Trong đôi mắt của tác giả, cô bé nhà bên ấy vẫn mang điệu cười cợt khúc khích của tuổi thơ. Nó càng tạo cho hình hình ảnh quê mùi hương thêm sâu đậm, ý nghĩa. 

*
Mối tình với cô bé nhỏ nhà mặt chớm nở thiệt đẹp

Thế rồi, tác giả chẳng xấu hổ ngần bộc bạch tình cảm với cô nhỏ bé ấy. Chắc hẳn rằng tình cảm đó đã được Giang nam giấu bí mật từ hầu như ngày tuổi thơ, khi chị em đánh đòn bị cô nhỏ nhắn ấy bắt gặp. Tác giả đã chủ động “nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn” để san sẻ tâm sự. Và cô bé xíu ấy, chắc hẳn rằng sâu trong lòng cũng vẫn gắn bó thân thiết với tác giả rồi, vậy nên “em vẫn nhằm yên vào tay tôi nóng bỏng”. Đây là sự phát triển vượt bậc trong tình yêu của đôi nam đàn bà tú ấy. Đó không những là tình cảm đối chọi thuần, đó còn là tình yêu của những con fan cùng chung chí hướng, cùng muốn muốn đem về những điều giỏi đẹp mang lại quê hương. 

Luận điểm 3: Sự đau xót mang lại tột thuộc khi người yêu thương độc nhất vô nhị hy sinh

Tình cảm mới chớm nở của đôi trai gái ấy lại bất chợt hóa thành gần như điều nhức đớn, xót xa. Vị chiến tranh, bởi bom đạn, cô gái nhỏ tuổi của tác giả đã hy sinh.

Hôm nay nhận ra tin em

Không tin được cho dù đó là sự thật

Giặc phun em rồi, quăng mất xác

Chỉ vì em là du kích em ơi!

Đau xé lòng tôi, chết nửa nhỏ người

Sự hy sinh của em gái sản phẩm xóm là 1 cú sốc cùng với tác giả. Trong khi tác giả không tin vào mắt mình. Nỗi đau ấy sẽ quá sức chịu đựng đựng của con người, ko một lời nào tất cả thể diễn tả nổi. Đau đớn hơn khi em hy sinh còn bị “quăng mất xác”. Đó là nỗi đau hóa học chứa quan trọng nào nguôi ngoài. “Chỉ bởi em là du kích em ơi” bên cạnh đó ẩn đựng bao điều. Nó không những là nỗi đau xé lòng, nó còn như lời than trách cuộc đời. Bởi chiến tranh, và bởi em là du kích đề nghị mới xẩy ra cớ sự như vậy. Nỗi đau ấy làm tác giả “chết nửa con người”. 

Và từ lúc “em” ra đi, quê hương không hề những tươi vui vẻ, lạ đời nữa. Trước kia, tác giả yêu quê hương vì hầu như điều thân thuộc, vì thiên nhiên mênh mang bao gồm chim, bao gồm bướm và tất cả cả đòn roi của mẹ. Mà lại nay, tác giả yêu quê hương “vì vào từng ráng đất/ Có một trong những phần xương giết của em tôi”. Đó là tình yêu bao la trời bể, tình thân ấy chất chứa kỷ niệm và hơn hết, quê nhà ấy tất cả “em” nằm đấy. 

Lời kết

Quê hương thơm của Giang nam giới mang khá đầy đủ nỗi niềm. Bằng việc áp dụng từ ngữ sinh động, nghệ thuật diễn đạt tinh tế, người sáng tác đã xuất hiện bức tranh quê nhà thật sát gũi, thân thuộc tuy thế cũng thật day dứt. Phân tích bài thơ quê nhà của Giang Nam làm ta càng yêu hơn mảnh đất nền mình đang sống, trân quý mọi điều call là kỷ niệm.